Notice: Function _load_textdomain_just_in_time was called incorrectly. Translation loading for the acf domain was triggered too early. This is usually an indicator for some code in the plugin or theme running too early. Translations should be loaded at the init action or later. Please see Debugging in WordPress for more information. (This message was added in version 6.7.0.) in /home/users/1/minminvn/web/truyendoc.vn/wp-includes/functions.php on line 6170

Warning: Cannot modify header information - headers already sent by (output started at /home/users/1/minminvn/web/truyendoc.vn/wp-includes/functions.php:6170) in /home/users/1/minminvn/web/truyendoc.vn/wp-includes/feed-rss2.php on line 8
Truyện Thiếu Sót Đáng Tiếc - TRUYỆN ĐỌC https://truyendoc.vn/truyen/thieu-sot-dang-tiec/ Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện đầy đủ. Truyện Đọc luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Mon, 13 Dec 2021 09:08:31 +0000 en-US hourly 1 https://wordpress.org/?v=7.0.2 Chương 1 https://truyendoc.vn/xem/thieu-sot-dang-tiec/chuong-1-4/ Mon, 13 Dec 2021 09:08:02 +0000 https://truyendoc.vn/xem/thieu-sot-dang-tiec/chuong-1-4/ *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Nếu như bạn cảm thấy**không thể hoặc thiếu, đó là vì bạn chưa từng cảm nhận được linh hồn.” ——Chung Quan BạchThể xác và tâm hồn hòa hợp làm một […]

The post Chương 1 appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>

“Nếu như bạn cảm thấy**không thể hoặc thiếu, đó là vì bạn chưa từng cảm nhận được linh hồn.” ——Chung Quan BạchThể xác và tâm hồn hòa hợp làm một là điều quá xa xỉ.

Trong sinh mệnh mỗi một con người luôn có những thiếu sót đáng tiếc, nhưng chuyện trên cõi đời này không thể lúc nào cũng hoàn hảo được.Vì thế, chỉ cần không thiếu anh là đủ rồi.Vì tác giả nói phải đọc bộ đoản văn này trước mạch truyện chính nên tui cũng làm luôn nhé!



“Bạn trai hàng tốt kỹ thuật cũng tuyệt vời, nhưng tâm hồn không đồng điệu được thì phải làm sao, online chờ, rất gấp.”

Mấy dòng chữ trên đây, tôi đã từng nhập vào vòng bạn bè, weibo, giao diện gõ chữ của tianya (1) vô số lần nhưng đến cuối cùng vẫn là không ấn nút enter để gửi đi——

(1)= Tianya Community là một mạng xã hội của Trung Quốc với 130 triệu người dùng.

Tôi không muốn người khác nghĩ rằng mình khoe khoang.

Tôi và anh bạn trai của mình đã gặp nhau ở phòng tập gym, ừm, đừng nghĩ nhiều quá, chỗ đó làm ăn kinh doanh đàng hoàng nha. Nhưng mà tôi không hề ngờ được rằng, mình sẽ gặp được một anh chàng quái vật nhặt thẻ.

Ban đầu, đó là một buổi tối hết sức tuyệt vời, tôi đã ở trong phòng luyện đàn từ Claude Debussy (2) đến Maurice Ravel (3), sau đó mới thu dọn đồ đạc để đến phòng tập gym.

(2)= Achille-Claude Debussy, 22 tháng 8 năm 1862 –25 tháng 3 năm 1918 là một nhà soạn nhạc người Pháp nổi tiếng, cùng với Maurice Ravel, ông được coi như nhà sáng tác nổi bật nhất trong trường phái âm nhạc ấn tượng (mặc dù bản thân ông không thích thuật ngữ này được dùng để miêu tả những sáng tác của mình). Ông là tên tuổi lớn trong nền âm nhạc châu Âu vào cuối thế kỷ 19 đầu thế kỷ 20. Ông đã để lại nhiều tác phẩm kinh điển cho âm nhạc Pháp thời kỳ này, chủ yếu là các bản giao hưởng, nhạc thính phòng và các bản solo piano.

(3)= Maurice Ravel (7 tháng 3 năm 1875 tại Ciboure – 28 tháng 12 năm 1937 tại Paris), tên thánh là Joseph Maurice Ravel, là một nhà soạn nhạc Pháp nổi tiếng với những giai điệu, kết cấu và hiệu ứng của dàn nhạc và nhạc cụ. Phần lớn các tác phẩm nhạc piano, thính phòng, nhạc hát và nhạc cho dàn nhạc của ông đều đã phổ biến với các buổi hòa nhạc.

Lúc đó đã là mười giờ tối rồi, nhưng mà phòng tập mở cửa hai mươi tư giờ cho nên chỉ cần quẹt thẻ hội viên là có thể vào cửa gửi đồ.

Tôi đổi bộ quần áo tập bó sát, khá là hài lòng với cơ ngực, cơ bụng và bắp tay của mình. Nhưng mà khuyết điểm lớn nhất của bộ đồ này, là chiếc quần đùi mặc ngoài quần dài bó lại có túi quần rộng thùng thình.



Lúc này tôi đang đổ mồ hôi như mưa thánh thót trên máy tập Leg press, nhưng khi thẻ tập của tôi lại rơi xuống đất đến lần thứ ba, trong lòng tôi bèn thầm nghĩ trời ơi đây đúng là một thiết kế ngu xuẩn mà.

Tôi có thể tưởng tượng ra người thiết kế bộ đồ này, anh ta hẳn là một anh chàng béo không tập luyện bao giờ, thế nên mới cho ra bộ trang phục đối với tám múi cơ bụng nhìn thì thích mắt đấy nhưng lại không có tính thực tế nào cả.

Ờ, đừng có hỏi tôi sao lại mua thứ đồ vô dụng như này nhé.

Trong từ điển của gay, chỉ có đẹp chứ không có không thực tế đâu.

Tôi duỗi thẳng chân ra, một lần nữa gập eo xuống để nhặt tấm thẻ kia, đột nhiên trước mắt lại tối sầm, một chiếc bóng lờ mờ che mất ánh sáng của tôi, một bàn tay với những ngón tay thon dài đã giúp tôi nhặt thẻ lên và đưa đến trước mặt tôi rồi nói “Thẻ của cậu.”

Tôi nhận lại tấm thẻ kia, ngón tay của mình cũng chạm vào ngón tay của anh ta.

Người này cũng đẹp trai lắm, để ria trông lại càng quyến rũ, body ngon, cách chiếc quần tập rộng thùng thình kia có thể nhìn thấy bên dưới lớn ghê.

“Cảm ơn nhé.” Tôi nói.

Anh ta cười một cái rồi nói “Đừng khách sáo”, sau đó thì ngồi xuống bên cạnh tôi và cũng bắt đầu duỗi chân ra.

Tôi tập chân xong rồi nên chuyển sang gập bụng, đây là những bài tập bắt buộc mỗi lần tập luyện, nếu không bạn nghĩ là tám múi đó của tôi ở đâu mà ra. Gập bụng thì là cái kiểu bản thân tự thêm vào, nhấc chân lên đồng thời nửa người trên cũng co vào, mỗi lần gập bụng thì các cơ từ trên xuống dưới đều luyện được hết, hoàn hảo.

Thế nhưng điều không hoàn hảo là, tấm thẻ của tôi lại một lần nữa rơi xuống đất rồi.

Lần này tôi định tập cho xong rồi mới nhặt.

Nhưng mà giống như vào một ngày trời mưa rất thích hợp để nhâm nhi sô cô la và nghe nhạc vậy, thẻ hội viên của tôi và anh chàng quái vật nhặt thẻ kia cũng rất hợp rơ.

Anh chàng kia lại nhặt thẻ của tôi lên.

Khi tôi vẫn còn đang nằm gập bụng, lúc ngước mắt lên lại vừa khéo nhìn thấy đũng quần người kia, chắc là tôi đỏ mặt rồi.

Phòng tập gym sao nóng thế nhỉ.

“… Cảm ơn.” Tôi nói.

Anh ta cười, “Đừng khách sáo như thế.”

Đại khái hai tuần sau đó tôi đã chẳng còn mặc mấy bộ đồ tập bó sát như vậy nữa.

Nhưng mà tôi cũng phải thừa nhận đồ bó như thế là đẹp trai nhất, nó vừa tôn lên mỗi đường nét cơ bắp trên cơ thể tôi, đối với một anh chàng gay thuần túy mà nói, bộ đồ đó khiến tôi tý nữa thì yêu luôn bản thân mình.

Thế nên một buổi sáng thứ bảy nào đó của hai tuần sau, tôi lại mặc bộ đồ bó kia đến tập.

Sau đó tôi phát hiện ra rằng, thật ra không phải thẻ hội viên phòng tập rất hợp rơ với anh chàng quái vật nhặt thẻ kia, mà là bộ đồ tập bó sát với anh chàng kia lại càng hợp.

Anh chàng đó hai tuần nay không hề thấy mặt đâu, thế mà hôm nay, lại lần nữa xuất hiện rồi——

Còn ở bên cạnh máy tập Squat.

Anh ta nhất định là đã chú ý đến cái mông vểnh lên của tôi mỗi lần ngồi gập xuống rồi.

“Thẻ của cậu.” Anh ta nói.

Nhưng mà trên tay tôi vẫn đang nâng quả tạ 130kg.

“Anh giúp tôi đút vào túi quần nhé.” Tôi đáp lại.

“… Cảm ơn.”

Anh ta dường như e ngại tấm thẻ kia sẽ lại rơi ra một lần nữa nên còn cố tình ra sức nhét sâu vào, tôi thậm chí còn cảm thấy rằng anh ta đã thuận theo ống quần rộng thùng thình kia sờ mó mặt trong đùi non của tôi một cái đấy.

Cái tên quái vật nhặt thẻ này nhất định là một tên bại hoại.

Đừng nghĩ là tôi tự mình đa tình nhé, bởi vì tiếp theo đó anh ta lập tức nói rằng: “Cậu tập xong có rảnh không, tôi mời cậu uống cafe?”

Anh tưởng là chúng ta đang ở trên Paris đất Pháp sao người anh em, ngồi tán tỉnh nhau hai tiếng đồng hồ trong quán cafe để rồi sau đó là lao lên giường chắc. Tôi là người lớn lên dưới ngọn cờ đỏ thắm của Xã hội chủ nghĩa, chúng ta đang sống ở thủ đô nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa, cái chiêu trò của Chủ nghĩa tư bản này không có cửa ở đây nhé.

Nhưng từ “Không” của tôi còn chưa ra khỏi miệng, anh ta đã đỡ lấy phía sau lưng của tôi rồi nói: “Ở đây giãn thẳng ra thêm một chút.”

Gì gì đó không thể miêu tả được của anh ta đang đè lên cái mông vểnh của tôi đấy.

Tôi: “!!!”

Anh ta lại hỏi: “Đi uống cafe không?”

Tôi vẫn còn đang giữ tư thế vểnh mông lên, “…Uống.”

Tôi không phải là vì gì gì đó không miêu tả được của anh ta, mới đồng ý đi uống cafe đâu nhé.

Người này gọi một cốc Americano, còn tôi thì gọi một cốc flat white (4).

(4)= Cafe flat white là sự kết hợp đặc biệt giữa cafe espresso với sữa nóng tạo nên vị thơm ngậy và đậm đà lúc thưởng thức. Cách pha chế thông thường tạo ra 3 lớp khác nhau trên cùng một tách cafe, gồm: bọt sữa ở trên cùng, giữa là cafe và cuối cùng là sữa nóng. Lớp bọt sữa trên cùng vừa giúp giữ nhiệt vừa ngăn không cho vị cafe mất đi khi để lâu trong không khí.



“Cậu tên là gì?” Anh ta hỏi.

Tôi: “Chung Quan Bạch.”

Anh ta cười, “Tên thật à?”

Tôi: “Biệt hiệu.”

Anh ta: “La Thư Bắc.”

Tôi: “Bút danh à?”

Anh ta bèn rút ra một tấm thẻ nhân viên từ trong túi, “La Thư Bắc, tên thật.”

Tôi: “Chẹp chẹp, lập trình viên cơ à. Anh muốn tôi cũng rút thẻ nhân viên của mình ra sao?”

La Thư Bắc nhíu mày một cái, “Tùy cậu thôi.”

Thế là tôi rút ra một tờ giấy đã nhàu nhĩ, đặt trên bàn rồi nói: “Piano: Chung Quan Bạch.”

La Thư Bắc liếc một cái, tò mò hỏi, “Cậu ở Nhạc viện à?”

Tôi: “Không thì anh tưởng là gì.”

La Thư Bắc lại nói: “Này, bên trên có viết ngày mai buổi biễu diễn sẽ diễn ra, mua vé ở đâu thế, tôi đến cổ vũ cho cậu.”

Tôi: “Phiền thật, anh tưởng là tôi tùy tiện nhặt ở đâu tờ rơi này để giả vờ với anh à.”

La Thư Bắc lại cười, “Tôi thật sự muốn đển ủng hộ cậu mà.”

Tôi: “Thế anh thích nghe nhạc gì? Nếu như ngày mai có thể loại anh thích, tôi sẽ tặng vé cho anh. Nếu không sẽ phí mất một buổi tối của anh đó.”

Tôi thấy dáng vẻ của anh ta, bèn cảm thấy anh ta có lẽ đang khổ sở vắt óc suy nghĩ.

Không biết thì còn tưởng rằng răng anh ta bị dính rau hẹ cho nên đang dùng lưỡi cố lấy ra kia kìa.

Anh ta chần chừ hồi lâu, sau đó mới ngập ngừng nói: “… Beethoven.”

Trời ơi, Beethoven? Những người theo chủ nghĩa lãng mạn ngốc nghếch như các bạn, tâm hồn cần phải được trường phái ấn tượng của chúng tôi rửa tội mới được.

Tôi: “Thôi tốt nhất là anh đừng đi.”

La Thư Bắc lúng túng nói, “Tôi không hiểu cái này lắm.”

Tôi: “Nhìn ra được mà.”

La Thư Bắc: “Thế… hay là chúng ta nói sang chuyện khác nhé?”

Tôi: “Nói chuyện gì?”

La Thư Bắc: “Chuyện tập tành?”

Tôi: “Ờ.”

La Thư Bắc: “Bình thường cậu hay đến phòng tập vào lúc nào?”

Tôi: “…” Tên quái vật nhặt thẻ như anh còn không biết ngại mà hỏi câu đó.

Tôi: “Thứ hai đến thứ năm thì buổi tối mới đến, thứ bảy thì đến buổi sáng.”

La Thư Bắc: “Ừ, bình thường tôi cũng đi tầm giờ như vậy.”

Đoạn đối thoại này đúng là quá nhạt nhẽo.

Tôi cầm cốc cafe flat white của mình lên rồi uống một ngụm, nếu như không phải cả người anh ta toát ra hormone của giống đực thì có lẽ thật sự tôi đã bỏ về rồi.

La Thư Bắc: “Cậu có muốn đi xem film không?”

Tôi: “…”

Tôi: “Xem phim gì?

La Thư Bắc: “Cậu có muốn xem bộ nào không?”

Tôi: 《Morte a Venezia (Chết ở Venice)》(5)

(5)= Dựa trên tiểu thuyết của nhà văn Thomas Mann, Death in Venice xoay quanh câu chuyện của nhà soạn nhạc Gustave Aschenbach (phần nào đó dựa trên nghệ sĩ huyền thoại Gustav Mahler). Gustave Aschenbach chuyển tới một khu nghỉ dưỡng ở Venice để tìm lại sự thanh thản trong tâm hồn sau khi chịu nhiều áp lực trong cuộc sống cũng như trong nghệ thuật. Nhưng thời gian yên bình chưa được bao lâu, Gustave đã “phải lòng” cậu bé Tadzio, người mà Gustave tìm thấy được những vẻ đẹp thánh thiện, hoàn mĩ nhất từ trước đến nay, và Gustave nhanh chóng say đắm trong mối tình lạ lùng này. Tuy nhiên, một trận dịch lớn xảy ra ở Venice đã khiến mọi việc thay đổi nhanh chóng và trận dịch bệnh như đại diện cho những gì xấu xa tồi tệ nhất tấn công vào thế giới tình…



La Thư Bắc: “Chiếc lúc nào?” Anh ta cầm điện thoại lên, mở ra một app có UI (giao diện người dùng) cực kỳ tệ nào đó với bộ dáng muốn chọn chỗ ngồi để mời tôi đi xem.

Trời đất ơi, anh ta không phải là một lập trình viên, anh ta là một người rừng thì đúng hơn.

Tôi: “Năm 1971.”

La Thư Bắc: “…”

Tôi thở dài một hơi, hỏi “Anh không phải gay à.”

La Thư Bắc: “Đúng vậy.”

Tôi: “Thôi được rồi.”

Tôi đặt cốc cafe của mình xuống rồi đáp lại, “Tôi phải đi tập đàn đây.”

La Thư Bắc hơi hơi cúi người xuống.

Làn da màu lúa mạch kết hợp với hàng ria mép kia đúng là mẹ nó đẹp trai chết mất thôi, trong lòng tôi thầm nghĩ.

Tôi có thể ngửi được hô hấp của anh ta.

Tôi thấy mình cũng hơi liêu xiêu rồi đó, cảm giác giống như vừa chơi xong một bản nhạc của Claude Debussy vậy.

La Thư Bắc: “Đến nhà tôi không?”

Tôi gật đầu, buổi tán gẫu hôm nay cuối cùng cũng thấy hơi thú vị rồi đấy.

Đầu óc tôi chắc là có hơi biêng biêng, giống như một con bọ bị chết chìm trong thứ ánh sáng đang toả ra từ cơ thể người này.

Nhà của anh ta là một căn hộ chung cư một người ở, kiểu không có phòng khách, phòng bếp mở, nhà vệ sinh và phòng tắm độc lập, thoạt nhìn cũng được vệ sinh sạch sẽ lắm.

Anh ta rót cho tôi một cốc nước.

Tôi cảm thấy hành vi này có hơi khả nghi, cơ mà dù sao đến thì cũng đến rồi.

Thế mà La Thư Bắc lại bắt đầu đi rửa rau.

Tôi: “Anh làm gì đấy?”

La Thư Bắc: “Không ăn cơm trưa à?”

Trời đất ơi, đến lúc này rồi thì phải ngoan ngoãn qua đây ăn tôi mới đúng chứ.

Tôi: “Không ăn.”

La Thư Bắc: “Thế cậu có muốn ra ngoài ăn không?

Tôi: “…”

Tôi: “Anh đừng nói với tôi anh nhặt thẻ giúp tôi chỉ vì thẻ của tôi bị rơi thôi đấy nhé, rồi anh dùng cái gì đó của anh chọc vào người tôi chỉ vì tư thế ngồi xuống của tôi không đạt tiêu chuẩn, uống cafe cũng chỉ là uống cafe mà thôi hả. Anh nêu cao giá trị quan nòng cốt của tư tưởng Xã hội chủ nghĩa cũng không tệ đâu.”

La Thư Bắc cười phá lên, nói, “Không phải. Tại vì tôi rất thích cậu.”

Tôi đã bắt đầu cởi quần áo, “Tôi cũng thích anh lắm. Vậy thì nhanh lên đi!”

Biểu cảm trên gương mặt của La Thư Bắc bỗng trở nên nghiêm túc: “Tôi muốn theo đuổi cậu, muốn được trở thành bạn trai của cậu.”

Tôi: “…”

Tôi không thể tin nổi là đến cuối cùng mình cũng chẳng làm ăn được gì cả, chỉ độc mỗi ăn bữa cơm ở nhà La Thư Bắc mà thôi.

Bít tết sốt nấm đen, sandwich ức gà áp chảo, salad rau cùng với nước chanh.

Tôi được ăn ngon đến mức muốn chửi thề luôn.

Tối chủ nhật tôi cùng với đoàn giao hưởng của Nhạc viện đã biểu diễn xong, lúc này đang chuẩn bị đi ra đằng sau sân khấu. Bởi vì đó vẫn chưa phải là bản nhạc cuối cùng, mà chỉ là bản nhạc cần đến piano cuối cùng cho nên tự tôi đi vào hậu đài là được, cũng không có phải cúi chào cảm ơn gì đó, nếu muốn chụp ảnh cùng thì đến tiết mục cuối quay lại sân khấu là được.

Nhưng vào lúc này lại có người đến tặng hoa cho tôi.

Haizzz, không cần nói cũng biết rồi mà, ngoại trừ La Thư Bắc còn có thể là ai.

Tôi còn cảm thấy rõ là ngay cả đến nghệ sĩ vĩ cầm hàng đầu cũng đang nhìn mình bằng ánh mắt quái lại.

Tôi cứng đờ cả người nhận lấy đóa hoa hồng—— La Thư Bắc tặng.

Trời ơi, anh đang nghe nhạc giao hưởng đó chứ không phải đang cầu hôn đâu.

Tôi tuyệt vọng nghĩ rằng vốn ban đầu toàn viện đều biết Chung Quan Bạch là gay, nhưng bây giờ toàn viện sẽ biết rằng Chung Quan Bạch là một anh chàng gay có gu rất tệ rồi.

Trên đường trở về, La Thư Bắc hỏi tôi: “Có phải tôi làm cậu mất mặt rồi không?”

Tôi không có cảm xúc gì trả lời: “Phải.”

Anh ta xin lỗi rồi lại nói, “Lần sau tôi sẽ chú ý hơn.”

Tôi: “… Sẽ không có lần sau nữa đâu.”

Thật ra tôi không ghét La Thư Bắc.

Ngược lại mỗi lần ở bên anh ta tôi cứ thấy đầu óc của mình choáng choáng kiểu gì ấy, nhất là khi ở gần anh ta.

Đúng vậy, giống như là cái cảm giác mà tôi đã từng nói đó, như là một con bọ bị chết chìm trong thứ ánh sáng toát ra từ cơ thể người này.

Có nhiều lúc tôi đều nghi ngờ rằng, chúng tôi thật ra không phải động vật có vú mà thuộc loại chân đốt.

Tương tự như côn trùng hấp dẫn nhau bằng pheromone (6), nguyên thủy lại bản năng.

(6)= là những chất được sử dụng như những tín hiệu hóa học giữa các cá thể cùng loài, Pheromone giữ vai trò trong nhiều hoạt động của đời sống côn trùng. Pheromone có thể là chất báo động, chất giúp cho côn trùng biết và nhận ra nhau, chất hấp dẫn sinh dục, chất quyết định cho việc tụ tập lại thành đàn của côn trùng, và cũng là chất quyết định cho các loài hình cá thể (caste determination) của các côn trùng sống thành xã hội.

Tôi không ghét La Thư Bắc thu hút sự chú ý của mình như vậy, nhưng lại ghét cay ghét đắng bộ não bò sát (7) của bản thân.

(7)=  Bộ phận quan trọng nhất của não chính là não bò sát bởi trông nó hình như một con bò sát. Ngay từ khi trong bào thai, trước khi máu thịt hình thành, nó đã có tính chất như con rắn.Nếu như thuyết tiến hóa của Darwin mà đúng thì mọi con người đều có một thời từng là bò sát. Và do sự tiến hóa đó, chúng ta vẫn có bộ phận này – não bò sát – trong não bộ con người. Chúng ta sinh ra đã có nó, nó không phải được hình thành sau từ đâu đó, nó là bộ phận được kế thừa, có tính bẩm sinh. Do chúng ta có một bộ phận não là của bò sát, chúng ta được lập trình cho hai việc chính sau: Tồn tại và Sinh sản.

La Thư Bắc lại nhặt thẻ mấy lần cho tôi ở phòng tập gym—— được rồi, tôi vẫn chưa từ bỏ bộ đồ tập bó sát đó.

La Thư Bắc vào cuối tuần lại đi cafe vài lần với tôi—— AA nhé.

Tôi cũng lại đến nhà anh ta ăn cơm vài lần—— nhưng vẫn là chả làm ăn được cái gì cả.

Anh ta cũng vẫn ở đằng sau sân khấu âm thầm tặng hoa cho tôi mấy lần—— không phải hoa hồng nữa.

Anh ta còn sửa máy tính cho tôi một lần—— lúc sửa còn để lộ ra hai bắp tay đô con khỏe khoắn của mình.

Sau đó thì chúng tôi đến với nhau.

Tuyệt đối không phải là vì tay anh ta đô đâu nhé.

Bây giờ chúng tôi đã ở bên nhau sắp được một năm rồi.

La Thư Bắc đã được thăng chức thành tổ trưởng dự án, bận đến nỗi giữa chúng tôi chỉ còn lại thời gian cho việc ăn cơm và làm tình.

Tôi ngồi trên sopha của anh ấy, hỏi: “Tuần sau em có buổi diễn solo đấy, anh có đến không?”

Trong khi anh ấy lại ngồi trước màn hình máy tính, cũng chẳng quay đầu lại mà đã trả lời rằng: “Xin lỗi nhé, Quan Bạch, dự án bên đó——”

“Đứng có nói với em, nghe cũng không hiểu đâu.” Tôi cầm túi của mình lên rồi đi ra ngoài, “Anh cứ bận việc của mình đi, em về trường trước đây.”

Anh ta kéo tôi lại rồi nói, “Sao lại giống trẻ con thế, giận rồi à? Anh cũng muốn đi nghe nhạc lắm, nhưng chẳng phải là vì không có thời gian hay sao, hôm đó em đánh bài nào vậy?”

Tôi: “《Muốn được yêu anh》”

La Thư Bắc, “… Chưa nghe bao giờ.”

Tôi: “Ừ, không sao.”

La Thư Bắc: “Tối nay ở lại đây đi.”

Tôi: “Ờ.”

Anh ấy lại ngồi xuống trước máy tính.

Tôi thấy bản thân mình giống như đang chờ để bị *一 ấy, lại ngồi xuống sofa chờ La Thư Bắc hết bận sau đó cùng anh ấy làm tình.

Cơ thể anh ấy nóng bừng mạnh mẽ.

Nhấn tôi xuống giường, vào từ đằng sau, bám lấy eo tôi không ngừng nói yêu tôi.

Sau khi kết thúc, tôi nói: “Em đi tắm cái đã.”

La Thư Bắc thoạt nhìn vô cùng mệt mỏi, đáp lại, “Được rồi, anh nằm một lúc.”

Lúc tôi tắm xong đi ra thì anh ấy đã ngủ rồi. Tôi cũng chẳng gọi người dậy, chỉ cầm lấy túi của mình rồi đi luôn.

Ra khỏi cửa bèn lấy một bản nhạc ra khỏi túi, là 《Muốn được yêu anh》.

La Thư Bắc, anh ấy đương nhiên chưa từng nghe bao giờ, vì đây là bản nhạc tôi vừa mới viết.

Em nói là buổi diễn solo, nhưng ghế khán giả chỉ giữ cho mình anh thôi.

Tôi ném bản nhạc kia vào thùng rác.

Thể xác của chúng tôi chỉ cách nhau có một cánh cửa.

Nhưng tinh thần của chúng tôi lại ở hai thế giới, xa xôi đến nỗi không với tới được.

Ngày hôm nay, cuối cùng thì tôi cũng đã nhận ra được, anh ấy và tôi đứng ở hai mặt đối lập của tâm hồn, không nắm tay nhau được.

The post Chương 1 appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>
Chương 2 https://truyendoc.vn/xem/thieu-sot-dang-tiec/chuong-2-4/ Mon, 13 Dec 2021 09:08:27 +0000 https://truyendoc.vn/xem/thieu-sot-dang-tiec/chuong-2-4/ Buổi tối ngày kỷ niệm đó không có buổi biểu diễn nào cả, phòng hoà nhạc của trường cũng không mở cửa với người ngoài.Tôi mặc vào người chiếc áo chiếc áo vest đuôi én, thắt nơ và ngồi trước cây đàn dương cầm, chỉ mở mỗi đèn trên sân khấu còn ở hàng ghế […]

The post Chương 2 appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>

Tôi mặc vào người chiếc áo chiếc áo vest đuôi én, thắt nơ và ngồi trước cây đàn dương cầm, chỉ mở mỗi đèn trên sân khấu còn ở hàng ghế khán giả bên dưới đều là một mảnh tối tăm——

Dù sao cũng chẳng có ai xem cả.

Tôi chỉ rất muốn tạm biệt theo kiểu khác người mà thôi, tôi đã định rằng sau khi đàn xong bản nhạc này sẽ đến chia tay với La Thư Bắc.

Hoặc có lẽ nếu chu đáo hơn, sẽ đợi đến khi anh ta hoàn thành xong dự án mới nhắc đến chuyện chia tay.

Bản nhạc《Muốn được yêu anh》tuy đã bị tôi ném vào trong thùng rác, nhưng mỗi một nốt nhạc tôi đều ghi nhớ hết trong trái tim mình.

Mới đàn được một nửa, lại đột nhiên nghe thấy tiếng đàn vĩ cầm truyền đến từ hàng ghế khán giả.

Tiếng đàn đó hoà với tiếng đàn dương cầm của tôi, cực kỳ hoà hợp.

Ngón tay đang lướt trên những phím đàn, không nỡ ngừng lại. 

Nhưng mà tôi chắc chắn rằng mình chưa từng đưa cho người thứ hai nào xem qua bản nhạc ấy, thế là tôi không nhịn được  tò mò bèn nhìn về phía nơi tiếng đàn phát ra kia, chăm chú kiếm tìm.

Nhưng phía dưới hàng ghế khán giả rất tối cộng thêm với việc tôi có hơi quáng gà, cho nên không nhìn thấy được gì.

Tôi vừa dứt tiếng đàn, tiếng đàn vĩ cầm kia cũng hòa hợp đến tận phút cuối.

Không nhiều không ít, vừa vặn đúng lúc.

Nhưng lại khiến cho bản nhạc của tôi khác nhau một trời một vực so với bản gốc.

Tôi chưa từng nghĩ đến bản nhạc này cũng có thể viết thành một phiên bản hoà tấu giữa violin và piano như thế này. Mà cái người ở trong bóng tối kia, tuy ngẫu hứng hòa cùng——

Nhưng tiếng đàn ấy đã thấm vào trong da thịt, khiến trái tim tôi rung động.

Bản nhạc này vốn là viết hết về nỗi cô đơn trong tinh thần của tôi, về những lo lắng không yên, về mong đợi được điên cuồng yêu một người, nhưng lại không ngờ rằng có một ngày, bản nhạc ấy có thể cùng với một âm thanh khác kết hợp, lại trở nên an yên như vậy.

Tôi cảm thấy có lẽ cả nửa đời trước của mình, đều là đang đợi tiếng đàn violin này.

“Anh là ai?” Tôi nghe thấy giọng nói vội vàng của bản thân.

Không có ai trả lời.

Phòng hòa nhạc hoàn toàn tĩnh lặng, tôi chỉ nghe thấy được tiếng hít thở gấp gáp của chính mình.

Tôi hận không thể lập tức cầm lấy bút, ghi lại hết mỗi một nốt nhạc trôi nổi trong bóng tối kia, tôi đứng dậy muốn nhào đến hàng ghế khán giả kiếm tìm bóng dáng người đó.

Nhưng khi tôi đứng dậy一 chớp mắt lại nghe thấy tiếng đàn.

Lần này là tiết tấu mà tôi đã từng nghe qua——

《Michael Meets Mozart》.



Đây là một bản nhạc với phần nhạc đệm của violin sẽ vào sau tiếng đàn piano.

Sau khi tôi ở nguyên tại chỗ lắng nghe được năm giây, những ngón tay không biết từ lúc nào cũng chạm đến những phím đàn đen trắng, cùng hòa nhịp với tiếng violin kia.

Tiếng đàn violin dịu dàng tựa như đang bao quanh mỗi một phím đàn của cây dương cầm, nhẹ nhàng tuôn ra.

Khi đàn đến đoạn giữa, lại chợt thay đổi——

Tiếng đàn violin kéo liền trong ngắn ngủi bỗng mang đến tiết tấu sục sôi nhiệt huyết.

Tiếng đàn ấy đánh mạnh vào lòng tôi, ngón tay trên những phím đàn âm trầm của cây đàn piano cũng lập tức đuổi theo tiếng đàn kéo liền kia.

Hai tiếng đàn hòa cùng với nhau khiến tiếng nhịp tim đập của tôi gần như trở thành hòa âm thứ ba ở nơi này.

Tiếng vĩ cầm lại dần dần trở nên nhu hòa, tựa như dòng nước chảy róc rách, chảy vào trong lòng tôi.

Không, tiếng đàn này tuyệt đối sẽ không cứ như vậy chảy qua——

Đầu ngón tay của tôi rơi xuống nốt nhạc cuối cùng, sau đó tôi nhanh chóng đứng dậy định chạy về phía khán giả.

Nhưng trong tích tắc muốn chạy đi đó, bởi vì hoảng lên nên bắp đùi của tôi đã đụng phải chiếc đàn piano ba chân (1).

(1)= Grand piano là một cây đàn piano cơ có kích thước lớn, thiết kế có 3 chân, và một nắp đậy hình dáng giống cánh bướm nên hay được gọi là piano 3 chân, piano cánh bướm hoặc đại dương cầm, thường được biết đàn là dòng nhạc cụ cao cấp nhất, hiện nay để sở hữu một cây đàn grand piano là hoàn toàn có thể vì giá chỉ từ 70 triệu là có một cây đàn tốt.

Không.

Không đến hàng ghế khán giả nữa.

Cơn đau khiến tôi tỉnh ra.

Tôi chạy như bay đến một bên sân khấu, bàn tay luống cuống ấn vào nút điều khiển hàng đèn ở dãy ghế đầu.

Tôi căn bản là không kịp phân biệt, cái nút nào là của khu vực nào. Tôi chỉ biết rằng, thắp sáng một mảnh đen tối kia là có thể tìm được tiếng đàn vĩ cầm ấy.

Hàng đèn chiếu vào dãy ghế đầu tiên sáng lên, chỉ một thoáng chốc đèn đuốc trong phòng hòa nhạc cũng sáng bừng.

Tôi nhìn thấy bóng dáng một người mặc áo sơ mi trắng cùng với chiếc quần Tây màu đen, vai hẹp vóc dáng có phần gầy gò, không giống như kiểu người no đủ đường cong cơ bắp vì một tuần đi phòng tập gym bốn năm lần như tôi.

Ánh đèn đột nhiên sáng lên, khiến cho bước chân của bóng người đã đi đến cửa bên của phòng hòa nhạc chợt ngừng lại.

“Đừng đi——” Giọng nói của tôi chưa từng gấp gáp như thế này bao giờ.

Đại khái chắc vì tôi biết rằng, chỉ cần bước ra khỏi căn phòng này, sẽ không tìm thấy anh ta được nữa giữa biển người trong màn đêm tối đen ngoài kia.

Tôi chưa từng thấy khuôn mặt này bao giờ.

Thậm chí dáng vẻ anh ấy kéo đàn tôi cũng chưa từng thấy qua.

Tôi vừa chạy dọc theo những bậc thang của hàng ghế khán giả, vừa hét lên, “Anh đứng yên ở đó, anh đừng đi——”

Tôi gần như cảm thấy được bước chân của người kia lại khẽ nhúc nhích một cái.

Thế là tôi lại hét lớn lên: “Anh mà tiến thêm một bước là tôi ấn chuông báo cháy đấy nhé!”

Anh ta không động đậy nữa.

Cuối cùng tôi cũng đã chạy đến bậc thang nơi anh ấy đang đứng.

“Anh, anh có thể——”

Tôi đứng đằng sau anh ấy, ban đầu muốn nói là anh có thể quay người lại không.

Nhưng khi tôi cúi đầu xuống nhìn thấy chiếc đàn violin và cây vĩ kéo, còn cả những băng vải màu trắng trên đầu ngón tay của anh ta.

Tôi đột nhiên ngừng lại.

Quá đường đột.

Chúng tôi không phải như thế này.

Một nghệ sĩ dương cầm và một nghệ sĩ vĩ cầm, không nên như thế này.

Giọng nói của tôi gần như run lên, “Anh, anh có thể chơi lại một lần nữa bản nhạc đầu tiên không.”

“Tôi không nhìn anh đâu mà chỉ đứng lắng nghe ở sau lưng anh thôi.”

“Được.”

Tôi nghe thấy câu trả lời của anh ta.

Tôi loáng thoáng có cảm giác như mình đã từng nghe thấy giọng nói này ở đâu đó.

Tôi đứng ở sau lưng anh ta dưới ba bậc thang, nhìn thấy người này nâng chiếc đàn cùng cây vĩ lên.

Trong《Muốn được yêu anh》là nỗi cô độc và khát vọng của tôi.

Tôi đã từng vô cùng hy vọng, bản thân có thể bước qua cánh cửa đó đi về phía thế giới của La Thư Bắc.

Hoặc nói là, tôi hy vọng anh ấy có thể bước về phía thế giới của tôi vài bước.

Vài bước là tốt rồi.

Tôi và anh ấy đã bên nhau một năm, không những không yêu anh ấy mà còn càng cảm thấy cô đơn hơn.

Tiếng đàn vĩ cầm vang lên, bắt đầu lại từ đầu.

Cũng là 《Muốn được yêu anh》, nhưng trong tiếng violin lại không có sự điên cuồng cùng cô đơn, tôi chỉ nghe thấy tình yêu nhẹ nhàng lắng dịu.

Trong trái tim của người nghệ sỹ vĩ cầm này hẳn là đã yêu sâu đậm một người nào đó.

Anh ta cùng với người kia chắc là yêu thương và hiểu thấu lẫn nhau, hai người họ nhất định là tri kỉ.

Người này nhất định có được tình yêu trọn vẹn nhất.

Tôi tự thấy chán ghét những thứ không trọn vẹn, qua loa, cầu mà không được, đắm chìm trong dục vọng thể xác, tinh thần hư vô không được thấu hiểu dường như muốn nổi điên lên——

Chỉ có mình tôi mà thôi.

Khúc nhạc kia cuối cùng cũng kết thúc.

Bóng lưng ấy nhẹ nhàng buông xuống chiếc đàn cùng cây vĩ, nhưng vẫn đứng tại chỗ không nhúc nhích.

“Anh yêu cậu ấy.” Tôi khẽ nói.

Cho dù tôi không biết người đó là ai, nhưng tôi nghĩ rằng, nếu người đó cũng là một nghệ sỹ dương cầm giống như tôi, nhất định sẽ cảm thấy được rằng mình là người may mắn nhất trên thế giới này.

“Phải.” Bóng lưng trước mặt tôi cũng khẽ đáp lại.

“Sao anh lại biết đến bản nhạc này, ngẫu hứng? Nhưng mà lần này, anh đã chơi lại từ đầu.” Tôi truy hỏi.

“Tôi——” Giọng nói kia trong trẻo lại dịu dàng, lại lần nữa, tôi cảm nhận được sự quen thuộc, nhưng lại không nhớ ra nổi đã từng nghe thấy ở đâu, “Đã từng nghe thấy bản nhạc này trong phòng tập đàn.”

“À,” Tôi bỗng nhiên nhận ra, “Phải rồi, vì tôi thường xuyên luyện tập.”

Anh ta nói: “Bản nhạc này cậu viết à, có tên không.”

“Ừm…” Tôi trả lời có hơi do dự: “《Muốn được yêu anh》.”

Tôi nhìn thấy bàn tay đang cầm cây vĩ của anh ta khẽ nắm chặt lại, băng vải màu trắng cũng theo đó siết chặt lấy đầu ngón tay của người này.

“Tôi nên đi rồi.” Anh ta nói.

“Đợi đã.” Tôi tiến lên phía trước hai bước, gần như sắp dính vào lưng anh ta đến nơi, người này vậy mà còn cao hơn tôi một chút.

Tôi không dám vòng ra phía trước người của anh ta, mà chỉ dám đứng ở đằng sau nói: “Tối thứ bảy tuần sau có thể cùng nhau luyện đàn không.”

Anh ta yên lặng một lát.

Trái tim tôi cũng từng chút từng chút rớt xuống.

Buồn cười thật, rõ ràng ngay cả đến khuôn mặt người này thế nào tôi cũng chưa nhìn thấy.

“Ở đâu.” Anh ta hỏi.

Tôi thở phào một hơi, đáp lại, “Phòng luyện đàn số 001 ở tầng ba.”

Anh ta “Ừ” một tiếng rồi đi ra khỏi phòng hòa nhạc.

Tôi không đi theo, mà quay ngược lại phía sân khấu ngồi trên chiếc ghế đàn, chơi lại bản nhạc 《Muốn được yêu anh》mà anh ta đã sửa thành phiên bản cho đàn vĩ cầm ba mươi lần, đồng thời lấy ra bản nhạc đã in sẵn dòng kẻ ghi lại mỗi một nốt nhạc.

Tối ấy, tôi đến nhà La Thư Bắc.

Đến được nhà anh ấy thì đêm cũng đã khuya rồi, tôi rút chìa khóa ra mở cửa, trong phòng rất tối lúc mở đèn lên lại phát hiện ra không một bóng người.

Tôi đã tắt đèn đi, rồi ngồi xuống sofa chờ.

Đây là lần đầu tiên, tôi phải chờ đợi anh ấy nhưng lại không thấy mất kiên nhẫn.

Mà tôi cũng nhận ra rằng, tất cả những thứ không yên đó chẳng qua là vì bản thân không có cách nào yêu anh ấy mà thôi.

Bởi vì không yêu, cho nên vĩnh viễn không thể bao dung.

Bởi vì không yêu, cho nên lúc nào cũng cảm thấy mình tủi thân.

Xung quanh tối om om, nhưng tôi ở trong bóng đêm đó đã nhìn rõ được bản thân mình.

Tôi ở trong mối quan hệ này, tất cả những điều vì “yêu” mà làm thật ra đều là vì bản thân mình mà thôi. La Thư Bắc không cần một bản nhạc viết vì anh ấy, không cần một buổi biểu diễn solo, không cần tính nghi thức cho một ngày kỷ niệm, cũng không cần một bộ phim mà khiến hai chúng tôi đều im lặng  không nói ra được một lời——

Người cần là tôi.

Tất cả đều là tự tôi cảm động và cao trào.

Nhưng những thứ cảm động cùng cao trào này, không có ai hòa hợp sẻ chia.

Tiếng chìa khóa.

Tiếng bật đèn.

La Thư Bắc nhìn thấy tôi ngồi trên sopha bèn hỏi, “Sao lại không mở đèn lên thế, em không nói sẽ đến nên anh về hơi muộn.” Anh ấy đi đến hôn tôi, nhưng tôi lại ngoảnh đầu đi.

“Sao thế?” Anh ấy hoài nghi, “Vẫn còn giận vì anh không đến được buổi biểu diễn solo của em à?”

Anh ấy ngồi xuống một bên, thoạt nhìn có vẻ rất tuyệt vọng mệt mỏi, giữa hai đầu lông mày còn thoáng ẩn hiện sự thiếu kiên nhẫn, từ những cử chỉ được dạy dỗ đàng hoàng cũng toát lên nỗi niềm đó.

“Em muốn nói với anh một chuyện.” Tôi cúi thấp đầu xuống, không nhìn vào khuôn mặt của người này nữa.

“La Thư Bắc, một năm nay anh tốt với, chăm sóc cho em, em đều… rất cảm ơn anh.”

Anh ấy bỗng nhiên ôm lấy bờ vai của tôi, ép tôi phải ngẩng đầu lên nhìn vào mắt mình: “Em nói gì cơ?!”

Tôi nhìn vào khuôn mặt của anh ấy.

Vẫn là gương mặt ấy, đường nét rõ ràng, hàng ria gợi cảm, cùng màu da màu lúa mạch cực kỳ có hương vị đàn ông. Khuôn mặt này cùng với thân mình tám múi cơ bắp được anh ấy luyện thành từ trong phòng tập, dường như có thể khiến cho mỗi một 0 đều cảm thấy phát điên.

Nhưng mà hiện tại, dù ở cách anh ấy một khoảng gần như thế này thì đầu óc tôi vẫn tỉnh táo đến đáng sợ.

Đầu óc tôi không biêng biêng nữa, cũng chẳng cảm nhận được cái gì gọi là hormone nữa hoặc là cái gì đó được gọi là mùi hương toát ra từ thứ ánh sáng xung quanh người này nữa.

“Anh nghe em nói hết đã, em thật sự rất xin lỗi, nhưng em không làm thế nào để yêu anh được.” Tôi lại cúi thấp đầu xuống.

Bàn tay La Thư Bắc nắm chặt lấy vai khiến tôi đau.

“Một năm rồi, một năm rồi, không phải một ngày, một tuần hay là một tháng. Một năm rồi, em nói anh nghe đi, em không sao yêu anh được?! Nếu như em phạt anh vì bản thân đã quên mất ngày kỷ niệm thì anh chấp nhận, nhưng em lại nói là em không yêu anh? Chúng ta đã bên nhau một năm rồi, em nói em không yêu anh được là thế nào?”

Tôi cực kỳ khó chịu, tôi thấy mình giống như một thằng đ*** đang trêu đùa tình cảm của La Thư Bắc.

Anh ấy là một người tốt.

Tôi khó chịu lên tiếng: “Xin lỗi, nhưng mà em không thể ở bên anh được nữa.”

La Thư Bắc đột nhiên nâng cằm của tôi lên, ép tôi phải nhìn vào anh ấy.

Anh ấy nhìn chằm chằm vào mắt tôi, gằn từng chữ nói: “Em không có cách nào yêu anh——”

“Vậy thì em yêu ai rồi?”

Ánh mắt của tôi ngơ ngác nhìn vào đôi mắt của anh ấy, chẳng có cách nào tập trung vào đó được.

La Thư Bắc lại hỏi thêm một lần nữa, “Có phải em đã yêu người khác rồi không?”

Tôi muốn cúi đầu xuống, nhưng tay anh ấy lại nặng nề nhấc cằm tôi lên, khiến tôi không thể không đối diện với người trước mắt.

“Trả lời anh.” Trong giọng nói của anh ấy đang đè nén cơn giận dữ và những cảm xúc không rõ ràng của tôi.

Tôi bị ép phải nhìn người này, nhưng lại yên lặng rất lâu.

Cuối cùng, tôi cảm thấy không thể chịu đựng nổi nữa, khẽ nói: “Phải.”

“Được, được, được lắm——” La Thư Bắc buông cằm của tôi ra, đứng thẳng dậy, từ trên nhìn xuống tôi đang ngồi trên ghế sopha: “Ngoại tình là ngoại tình rồi, Chung Quan Bạch, em không cần phải chán ghét anh nữa.”

“Lại quen ở phòng tập đúng không?” La Thư Bắc chợt phá lên cười, “Anh ta cũng nhặt thẻ cho em, mời em đi cafe rồi đưa em về nhà, sau đó em lại không thể chờ đợi nổi lên giường với anh ta đúng không?”

Tôi nhớ đến bóng lưng ấy.

Tất cả hình ảnh trước mặt, chỉ có mỗi bóng lưng ấy, đầu ngón tay với băng vải màu trắng, một chiếc đàn violin cùng một cây vĩ.

Tôi đáp: “Không phải.”

La Thư Bắc bỗng nhiên lại thở dài một hơi, “Con người vẫn hay có những lúc mê muội, chúng ta là muốn bên nhau dài lâu, anh hy vọng em bình tĩnh một chút, nghĩ kỹ lại đi. Em có biết người kia rốt cuộc là người như thế nào không? Em có biết gia đình người kia làm gì không? Có thể anh ta đẹp trai hơn anh, biết nói những lời tình cảm ngọt ngào hơn anh, nhưng mà——”

“Không.” Tôi khẽ lên tiếng.

Sau đó tôi đứng dậy, nhìn La Thư Bắc, nói: “Em chưa nhìn thấy khuôn mặt của anh ấy.”

La Thư Bắc nghẹn lời.

“Bọn em cũng chưa nói được với nhau mấy lời.”

La Thư Bắc nhìn tôi, trong đôi mắt ấy toàn bộ đều là không tin tưởng và không sao hiểu nổi.

Tôi đặt chìa khóa lên bàn nước, rồi nói, “… Em đi đây.”

Khi đi đến cánh cửa, tôi nghe thấy tiếng bước chân của người kia đang đến gần mình.

“Thư Bắc, thật sự xin lỗi anh, nhưng em đến đây là để nói lời chia tay với anh——”

“Đây là thành ý cuối cùng của em.”

The post Chương 2 appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>
Chương 3 https://truyendoc.vn/xem/thieu-sot-dang-tiec/chuong-3-4/ Mon, 13 Dec 2021 09:08:28 +0000 https://truyendoc.vn/xem/thieu-sot-dang-tiec/chuong-3-4/ Thứ bảy của một tuần sau đó, chạng vạng lúc năm giờ chiều tại tầng ba của Nhạc viện.Phòng luyện đàn số 001 là căn phòng đầu tiên trên tầng ba, chìa khoá của nơi này đang nằm trong tay tôi. Chúng tôi đã hẹn gặp nhau vào buổi tối nhưng tôi đã cố ý […]

The post Chương 3 appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>

Phòng luyện đàn số 001 là căn phòng đầu tiên trên tầng ba, chìa khoá của nơi này đang nằm trong tay tôi. Chúng tôi đã hẹn gặp nhau vào buổi tối nhưng tôi đã cố ý đến sớm, tôi muốn đến đây trước để chờ đợi.

Khoảnh khắc bước đến tầng ba kia, tôi nhìn thấy bóng một người đứng trước phòng luyện đàn số 001 đang dựa vào cánh cửa, tôi có thể nhìn thấy góc nghiêng khuôn mặt của anh ấy, dọc theo xuống  dưới là hộp đàn trong tay, trên những ngón tay của người này vẫn còn những băng vải màu trắng.

Bóng lưng tối hôm đó cùng với thân ảnh nghiêng nghiêng trước mắt tôi lúc này chồng lên nhau.

Tối đó vậy mà tôi không phát hiện ra, anh ấy là người mà tôi quen biết, chúng tôi còn từng biểu diễn cùng nhau——

Người này đã từng là concert master (1) của dàn giao hưởng Nhạc viện.

(1)= Qua quá trình lâu dài, số lượng và chủng loại nhạc cụ trong dàn nhạc giao hưởng có thể thay đổi, tuy nhiên vẫn phải đảm bảo bốn bộ nhạc khí chính: Bộ dây, bộ gỗ, bộ đồng và bộ gõ. Ngoài ra còn một số nhạc cụ có thể bổ sung như piano, đàn Harp (đàn hạc cầm), ghi-ta, saxophone…

Strings (Các đàn dây) Các đàn dây chiếm phần lớn dàn nhạc và được xếp ngay trước nhạc trưởng. Chúng cũng chơi phần lớn giai điệu chính của tác phẩm.

Violin I (Vi-ô-lông thứ nhất) Bè này gồm các violin chơi bè cao hơn trong tác phẩm, cũng vì thế chúng cũng là bè của dàn dây chơi giai điệu chính. Đây là một trong những bè quan trọng nhất của dàn nhạc. Người ngồi hàng đầu và gần khán giả nhất của bè này cũng có vai trò quan trọng. Người này được gọi là Concert master (hoặc Leader tại Anh) đóng vai trò giống người lớp trưởng. Concert master sẽ làm nhiệm vụ chỉ đạo các nhạc cụ so dây cho đúng đầu mỗi buổi hòa nhạc (Concert). Trong các tác phẩm, có những đoạn có violin độc tấu thì Concert master sẽ đảm nhiệm.

Lục Tảo Thu.

Tự nhiên tôi lại nhát gan không dám bước lên trước, dẫu sao người đó cũng là master ở trên cao vời vợi.

Tôi trước đây cũng không nói chuyện gì nhiều với anh ấy, vài lời thưa thớt cũng chỉ là chuyện liên quan đến buổi diễn tấu.

Chẳng qua khoảng một năm trước có nghe được chuyện anh ta bị thương nên tạm thời nghỉ học, cũng rời khỏi dàn nhạc giao hưởng.

Lúc trước anh ấy luôn là một nghệ sĩ có trình độ kỹ thuật biểu diễn chuẩn chỉnh giống như trong sách giáo khoa, thế nhưng để có thể bộc lộ cảm xúc như tối đó trong phòng nhạc thì tôi chưa từng thấy qua, chẳng trách mình không nhận ra được người này.

Tôi đứng yên tại chỗ, khi anh ấy quay đầu lại nhìn thấy tôi, trên gương mặt trong dàn nhạc vẫn luôn không có cảm xúc gì, vậy mà lúc này lại khẽ hiện ra nụ cười nhàn nhạt mà tôi chưa thấy bao giờ.

“Tôi đến muộn rồi.” Tôi vội bước lên trước đi mở cửa.

Anh ấy tránh sang một bên, đứng ở đằng sau tôi nói rằng: “Là do tôi đến sớm.”

Sau khi bước vào tay chân tôi có hơi lúng túng không biết đặt ở đâu, “Anh,” tôi bê một chiếc ghế đến cho anh ấy, “Anh ngồi đi.”

Người kia không ngồi xuống còn mở hộp đàn ra, nói: “Bắt đầu thôi.”

“Ồ ồ.” Tôi vội vàng mở nắp đàn lên, “Tập bài nào ạ?”

“《Muốn được yêu anh》.” Anh ấy trả lời.

Đầu ngón tay tôi đặt trên những phím đàn có hơi do dự một chút, “Cái, khụ, cái người mà anh yêu kia, cậu ta sẽ không để bụng sao.”

“Cậu có ngại không” Anh ấy khẽ hỏi.

“Tôi, tôi… không ngại.” Tôi đáp lại cũng chẳng ra sao.

Anh ấy lại nói: “Ừ, em ấy cũng không ngại đâu.”

Chúng tôi cùng hợp tấu một bài, sau đó anh ấy lấy bút ra sửa lại vài nốt trên bản nhạc của đàn violin rồi đưa cho tôi xem, “Có phải thế này thì sẽ hay hơn không.”

Tôi liếc qua một cái, “Có phải hơi”, “Để tôi nghĩ xem nên nói thế nào”, “Mất đi phần yên tĩnh nhẹ nhàng so với bản nhạc ban đầu tôi làm, có hơi điên cuồng, hơi quá.”

Anh ấy thử kéo lại một lần, cảm xúc so với lúc nãy càng lớn hơn, dưới những kỹ thuật điêu luyện tôi vô cùng kích động gần như muốn quỳ rạp xuống trước mặt người này.

Tôi không khỏi thốt lên: “Đây có phải là đang dạy học đâu, Lục Tảo Thu.”

Anh ấy mỉm cười liếc nhìn tôi một cái, sau đó quay lại liếc xuống dây đàn của mình lại kéo thêm bản 《Giấc nghỉ trưa của Thần điền dã》(2) của Claude Debussy.

(2)= Nhạc phẩm Giấc nghỉ trưa của Thần điền dã có tên gốc tiếng Pháp là Prélude à l’après midi d’un faune, lấy nguồn cảm hứng từ một bài thơ của Stéphane Mallarmé, Debussy dùng tiếng sáo, những cung thanh thánh thót từ chiếc đàn hạc rồi bộ gõ để tạo nên cảnh núi rừng kỳ diệu, với suối trong, nước mát nơi thời gian như đọng lại vào một buổi chiều nắng nóng. Thần điền dã, mặt và thân người, đầu có đôi sừng và bốn chân như loài dê, vừa thức giấc, kín đáo ngắm nhìn những nàng thủy tiên vui đùa dưới ánh nắng mặt trời…



Sau khi tôi lắng nghe xong, cảm thấy phong cách này quá lạ thường đồng thời lại không nhịn được tấm tắc khen ngợi, tôi nói: “Đấy không phải là 《Giấc nghỉ trưa của Thần điền dã》.”

Anh ấy đáp: “Đây là 《Giấc nghỉ trưa của Chung Quan Bạch.》

Ánh mắt tôi và của anh ấy cùng giao lại với nhau.

Người kia lại cười nói: “Có muốn nghe tôi đánh đàn piano không.”

Tôi vô cùng kinh ngạc, “Anh muốn đánh bài nào?”

Anh ấy bắt đầu tháo băng vải trên tay xuống, “Cậu muốn nghe bài gì?”

“Có điều,” Anh ấy vừa tháo băng vừa cười nói, “Không được bắt nạt tôi đâu đấy.”

Tấm băng vải màu trắng được tháo xuống, đôi bàn tay thon có thể xưng tụng là hoàn mỹ không tỳ vết, trừ——

Vết sẹo phẫu thuật giữa mười kẽ ngón tay.

Anh ấy nhìn thấy tôi đang chăm chú nhìn vào ngón tay của mình, bèn giải thích: “Tôi không phải luyện đàn piano từ nhỏ, cho nên——” Anh ấy áp bàn tay của mình vào lòng bàn tay của tôi rồi nói, “Cậu thấy đó, tuy tôi cao hơn cậu một chút nhưng ngón tay của tôi lại không dài bằng cậu.”

“Cho nên vì để theo đuổi độ xòe lớn hơn giữa những ngón tay, anh đã đi làm phẫu thuật.” Tôi nói nhỏ.

Khi cắt đoạn da thịt giữa những kẽ tay ra sau đó nối lại chỉ vì độ xòe rộng hơn cho bàn tay để đánh được những bản nhạc khó hơn, thật sự là một người si mê âm nhạc.

Nhưng anh chỉ là một nghệ sĩ violin, anh đâu cần thiết phải như vậy.

Anh ấy ngồi xuống ghế đàn, bên cạnh tôi.

“《Thầy và trò》của Haydn (3). ” Anh ấy nói.

(3)= Franz Joseph Haydn (1732 – 1809), một đại diện xuất sắc cho âm nhạc nước Áo và âm nhạc cổ điển, là nhà soạn nhạc vĩ đại đầu tiên sau Johann Sebastian Bach, cũng được coi là cha đẻ của nhạc giao hưởng và cũng là cha đẻ của những bản nhạc bộ tứ đàn dây (Father of Symphony và Father of String Quartet).

Tôi biết anh ấy chỉ đến piano four hands (4).

(4)= hay còn gọi là piano duet là hai người cùng chơi trên một cây đàn.

Cái này tôi thạo lắm.

Lúc chơi đàn còn không nhịn được mà quay qua ngắm nhìn góc nghiêng của anh ấy, khoảng cách của chúng tôi rất gần, tôi có thể nhìn thấy hàng lông mi dài của người này đang nhẹ nhàng chớp động.

Anh ấy đẹp đến thế, một vẻ đẹp thuần khiết.

Người này bỗng nhiên dừng lại, trong phút chốc quay đầu qua đôi môi mỏng khẽ sượt qua cánh môi của tôi.

Tôi vội vàng đứng dậy, dường như sợ bản thân không tôn trọng anh ấy.

Người kia nhìn tôi một lát rồi cũng đứng dậy theo, “Khúc nhạc thế này đối với cậu mà nói có thể là quá đơn giản.” Dứt lời, anh ấy lại bắt đầu lau đàn và cây vĩ sau đó là cất lại vào trong hộp đàn của mình, rồi thu dọn bản nhạc.

“Tôi không cản trở cậu luyện đàn nữa.” Anh ấy quấn lại từng vòng từng vòng băng vải kia, tiếp theo là đặt tay lên chốt cửa của phòng luyện đàn.

“Đừng đi.” Tôi đứng sau anh ấy lên tiếng, “Tôi muốn chơi bản nhạc đó.”

Anh ấy mở cửa ra, “Thôi.”

Tôi bèn đuổi theo, nhưng lại không dám cản người lại, “Lục Tảo Thu——”

“Tôi biết anh muốn học đánh đàn piano, tôi dạy anh.”

Anh ấy quay đầu lại cười một cái rồi đáp, “Không phải tôi muốn học đàn đâu. Tôi chỉ là muốn cảm nhận thế giới của cậu một chút.”

“… Vậy thì sao anh lại đi làm phẫu thuật.”

“Có vài bản nhạc cậu chơi trong phòng luyện đàn, tôi không đánh được.”

Tôi nghẹn lời.

Anh ấy quay lại, xách hộp đàn lên muốn đi ra khỏi căn phòng này.

Đây là lời tỏ tình.

Còn rõ ràng hơn lời tỏ tình “Ánh trăng đêm nay thật đẹp”.

Chung Quan Bạch tôi, nếu như để anh đi vào lúc này thì tôi đúng là một thằng ngu.

Tôi ở phòng tập gym không phải là luyện cho có đâu.

Tôi vội chạy nhanh lên trước, xém tý nữa là ôm lấy anh ấy từ phía sau một cách kỳ cục rồi.

Nhưng cuối cùng vẫn là không dám.

Tôi vòng ra trước mặt anh ấy, “Đừng đi.”

Anh ấy cực kỳ bình tĩnh, “Hôm nay tôi không muốn luyện nữa.”

“Không luyện nữa.” Tôi nói, “Đến nhà tôi đi.”

Lục Tảo Thu hơi ngước mắt lên.

“Khụ!” Tôi vội vàng sắp xếp lại ngôn ngữ của mình, “Ừm… trước khi anh rời khỏi trường để làm phẫu thuật, có thể tiếng tăm của tôi có hơi…” Tuy rằng cả viện đều biết tôi là một tên gay chơi bời đáng chết nhưng chắc cũng không đạt đến trình độ vua chịch đâu nhỉ, “Với cả tôi là 0 cũng chẳng làm gì được anh cả, tôi chỉ muốn ở bên cạnh anh.”

Tôi nói ra một đống, nhưng biểu cảm trên khuôn mặt của Lục Tảo Thu không có gì thay đổi, “Không đi.”

“Thế chúng ta đến quán cafe, hay là đi ăn tối nhé tôi đột nhiên thấy đói quá——”

Lục Tảo Thu liếc nhìn tôi một cái, tôi nghĩ anh ấy thực sự rất biết kiềm chế cảm xúc.

“Vậy thì đi ăn.” Anh ấy đáp.

Chung Quan Bạch tôi vẫn luôn lạnh lùng tự luyến làm màu, duy chỉ có trước mặt Lục Tảo Thu lại mất đi ít nhiều khí thế, cho dù anh ấy có chút ý tứ gì đó với tôi nhưng tôi vẫn thấy mình yếu thế hơn.

Lúc ăn cơm tôi còn không nhịn được chạy đi kéo ghế cho Lục Tảo Thu.

Tôi, một 0, lại đi kéo ghế cho người ta.

Tôi cảm thấy điều này rất thần kỳ.

Lục Tảo Thu cảm thấy không quen cho lắm, bèn nói: “Không cần.”

Tôi lại cố ép anh ấy ngồi vào chiếc ghế có lưng tựa cao, còn giúp anh ấy mở khăn ăn rồi bày ra trước mặt Lục Tảo Thu.

Tôi cách anh ấy rất gần, nhưng không có chút cảm giác nào là mình đang bị nửa thân dưới khống chế cả, anh ấy sạch sẽ gọn gàng như vậy, một mặt cấm dục còn gầy nữa, ông đây chẳng có chút khao khát nào đâu.

Nhưng mà tôi chính là thích anh ấy đấy,  nghe anh ấy kéo đàn nói chuyện là linh hồn của tôi có thể đạt được cao trào tám trăm lần rồi.

Khi món bít tết được đưa lên, tôi giúp anh ấy cắt hết thịt rồi mới đưa qua.

Lúc salad tới, tôi giúp anh ấy rót hết nước sốt rồi đặt cạnh tay anh ấy. 

Tới thời điểm món mì nui được đặt lên bàn, thì tôi lại giúp anh ấy chuẩn bị dĩa.

Sau khi dùng xong bữa tối đến khi điểm tâm được mang lên, tôi vẫn cắt hết giúp anh ấy, bên cạnh còn để chiếc thìa chuyên dụng.

Những lúc còn lại, đôi mắt của tôi chính là nhìn vào anh ấy không chớp đến một lần, còn cười với Lục Tảo Thu nữa.

Người này cuối cùng cũng cười lên.

Anh nói: “Tôi không biết cậu là kiểu như thế đâu nhé.”

Tôi lại nói: “Tôi muốn đọc thơ cho anh nghe.”

Anh đáp, “Cậu đọc đi.”

Tôi trả lời: “Anh là đoá hoa lan giữa bóng tối, toả ngát suốt đêm dài.”

Anh ấy lần đầu tiên cười ra tiếng, nói, “Thơ hay.”

Tôi nói: “Khụ, tôi vẫn chưa đọc hết mà.”

Anh cười, “Rửa tai lắng nghe đây.”

Tôi đáp: “Anh là ánh trăng khuyết giữa bóng tối, toả sáng suốt đêm dài.”

Lục Tảo Thu tiếp tục cười cười rồi lại nhìn tôi, còn khẽ lắc đầu một cái tựa như bất lực lắm rồi.

Tôi lại nói: “Anh là cánh chim giữa bóng tối, suốt đêm——”

Tôi không nghĩ ra phải tiếp thế nào nữa.

Anh cau mày.

Cau mày mà cũng đẹp thật.

“Suốt đêm lưu lại trong cõi lòng em.” Tôi thấp thỏm nhìn vào anh ấy.

Lục Tảo Thu không cười nữa.

“Đương nhiên, nếu anh muốn dừng chân ở một nơi khác, tôi cũng——” tôi thật sự cứ đụng phải người này là lại trở nên ấp úng, “Tôi cũng không thể quản được anh. Nhưng mà, tôi vẫn hy vọng anh dừng lại ở chỗ của tôi.”

Giữa hai hàng lông mày của Lục Tảo Thu khẽ gợn lên chút ý sầu nhàn nhạt.

“Chung Quan Bạch.” Anh ấy nghiêm túc nhìn vào mắt tôi, “Tôi không có cách nào trả lời cậu được.”

“Bởi vì cậu ta sao?” Tôi hỏi, “Tối hôm đó tôi hỏi anh có yêu cậu ta không, anh đã nói rằng phải”. Là vì cậu ta à?” Nhưng mà sau đó tôi đã cho rằng, người đó là mình.

Chung Quan Bạch mày đừng có mất hết liêm sỉ như vậy nữa.

Lục Tảo Thu lại đáp: “Không phải.”

Anh nghĩ một lúc, dường như là do dự qua một hồi mới khẽ lên tiếng: “Em ấy là cậu.”

Một chùm pháo hoa rực rỡ nổ bùm bùm trên đầu tôi, tôi vươn tay ra gạt toàn bộ ly đĩa trên bàn của cả hai sang một bên, sau đó chống hai tay về phía trước để gương mặt mình kề sát khuôn mặt của anh.

Tôi chẳng dám làm ra hành động hạ lưu khinh nhờn nào đối với anh ấy, mà chỉ có thể vô cùng chân thành nhìn vào đôi mắt người kia.

Tôi không phải đang làm trò hài hước đâu, chỉ là tại tôi thật sự căng thẳng quá, tôi nói: “Dừng chân lại trong lòng em đi.”

Anh ấy lại không cười.

Tôi cảm thấy Lục Tảo Thu không hạ quyết tâm từ chối tối, anh ấy thích tôi.

Nhất định là có chuyện gì đó, đáng để anh ấy phải do dự.

Tôi tiếp tục: “Có phải anh cảm thấy, chuyện, chuyện em đã từng hẹn hò ấy, nhưng em lại không để ý lắm, bởi vì em cảm thấy chuyện xác thịt không thật sự quan trọng đến thế.”

“So với chuyện ấy, em càng nguyện được nghe anh kéo đàn, cùng anh hợp tấu hoặc là cùng anh chơi trên một chiếc piano hơn, cái gì cũng được cả.”

“Có thể anh cảm thấy em không đáng tin, nhưng ít nhất hãy cho em một cơ hội. Anh xem em chỉ là 0, cho dù là một 0 lúc nào cũng hừng hực đi chăng nữa, em bảo đảm khi đến với anh, nếu anh không đồng ý em sẽ không làm gì cả. Em hứa sẽ không quyến rũ anh.”

Lục Tảo Thu nhìn sâu vào tôi, khiến tôi cảm thấy từ trong ánh mắt của anh ấy có thể nhìn thấy ánh sáng.

Tôi dường như đã cảm nhận thấy chiến thắng, thế là lại tiếp tục thuyết phục anh: “Em ấy à, quãng thời gian trước mới chia tay với người cũ. Anh ấy, nói thế nào nhỉ, ừm, cũng chất lượng lắm nhưng mà em…”

Khuôn mặt của Lục Tảo Thu bỗng nhiên tối lại, trong đôi mắt kia là một mảnh tối đen sâu thẳm, tôi đã chẳng còn nhìn ra điều gì nữa.

Anh ấy lấy ví tiền ra rồi đi thanh toán.

Ngay giây phút đó tôi cũng khựng lại, tôi không có đồng đội dốt như heo nhưng bản thân tôi chính là đồng đội heo của mình, lúc như thế này nhắc đến người cũ làm cái gì, còn cũng được lắm? Tôi có phải bị điên rồi không.

Khẳng định là tôi bị điên rồi.

Tôi vội chạy đến cản trước mặt anh ấy, không muốn để anh ấy phải thanh toán, kết quả là người này lại rút ra tấm thẻ nào đó mà tôi không biết là gì, đến mật mã cũng không cần nhập mà chỉ cần quẹt một cái thế là xong việc. Sau đó Lục Tảo Thu quay đầu lại, nói với tôi: “Xin lỗi.”

Người này chỉ để lại cho tôi một bóng lưng đang xách hộp đàn của mình.

Lại một lần nữa chỉ để cho tôi một bóng lưng!

Tôi gần như muốn phát điên lên, vội vàng đuổi theo kéo người lại, còn dùng sức để anh ấy phải đối mặt với mình.

“Anh không trả lời cũng không sao.” Tôi nắm chặt lấy cánh tay của anh ấy rồi nói.

Nhưng anh ấy vẫn dùng khuôn mặt bình tĩnh nhìn tôi.

“Mỗi ngày em đều sẽ đến tìm anh, em sẽ đến phòng luyện đàn của anh rồi ngồi xổm ở đó chờ đợi. Sẽ cùng anh ăn cơm tối, cùng anh tập đàn rồi lại đưa anh về nhà.”

“Dù sao, em cũng——” Tôi nở một nụ cười khổ.

“Thôi anh cứ coi như em là vua chịch hoàn lương đi. Tóm lại, em chỉ muốn làm những điều đó với anh thôi.”

Khuôn mặt của anh ấy vẫn rất bình tĩnh, dường như chỉ là đang đợi tôi nói hết những lời luyên thuyên này, cũng dường như chỉ cần tôi buông cánh tay anh ấy ra là Lục Tảo Thu sẽ xoay người lại rồi rời khỏi đây.

“Lục Tảo Thu. Master Lục.”

“Em sẽ cưa đổ anh——” Tôi nhìn chằm chằm vào anh ấy.

“Dù sao, cưa một người thích mình chắc  cũng không khó lắm đâu nhỉ.”

Nói xong tôi bèn buông tay ra.

Anh ấy cũng thật sự đi mất.

The post Chương 3 appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>
Chương 4 https://truyendoc.vn/xem/thieu-sot-dang-tiec/chuong-4-4/ Mon, 13 Dec 2021 09:08:30 +0000 https://truyendoc.vn/xem/thieu-sot-dang-tiec/chuong-4-4/ *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Phòng luyện đàn của Lục Tảo Thu ở đâu, thực sự là một việc vô cùng dễ nghe ngóng được.Một năm anh ấy quy ẩn giang hồ, trong giang hồ […]

The post Chương 4 appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>

Phòng luyện đàn của Lục Tảo Thu ở đâu, thực sự là một việc vô cùng dễ nghe ngóng được.

Một năm anh ấy quy ẩn giang hồ, trong giang hồ cũng không có truyền thuyết về một ai khác.

Mới sáng sớm tôi đã xách theo hai suất đồ ăn sáng, đứng trước cửa phòng luyện đàn của anh ấy rồi chờ người ta. Kỹ năng điêu luyện của Master Lục, tuyệt đối không thể chỉ là tài năng bẩm sinh thôi đâu.

Quả nhiên là thế, đến tám giờ là anh ấy đã tới rồi.

Tôi khép nép đứng cạnh cánh cửa chờ anh ấy mở, sau khi Lục Tảo Thu mở cửa xong bèn nói với tôi đang đứng ở bên cạnh là: “Vào đi.”

Đấy, Master Lục dịu dàng vậy mà.

Tôi nâng hai phần đồ ăn sáng kia lên, rồi nói, “Một bên là sandwich cá ngừ và ngô, một bên là sandwich xúc xích kèm trứng ốp la, không biết anh có ăn được đường sữa (1) không vì hai cái bánh này đều theo kiểu Mỹ.”

(1)= tình trạng kém hấp thu đường từ sữa thường vô hại, nhưng các triệu chứng của nó có thể gây cảm giác không thoải mái cho người bệnh. Nguyên nhân là do sự thiếu hụt lactase – một loại enzyme được sản xuất trong ruột non của người dẫn đến cơ thể không dung nạp lactose.

Anh ấy nhìn tôi một lát, tiếp theo là nhận lấy phần sandwich cá ngừ và ngô.

Tôi trêu anh ấy nói: “Master Lục sáng sớm đã đến luyện đàn rồi, vậy mà còn chưa ăn sáng sao ạ?”

Lục Tảo Thu “ừ” một tiếng.

Tôi lại nói: “Là vì biết em sẽ mang bữa sáng đến chứ gì.”

Anh ấy liếc nhìn tôi một cái, vừa bôi nhựa thông lên cây vĩ (2) vừa nói: “Ừ.”

(2)= Trong quá trình chơi đàn violin, người chơi nên tránh để da tiếp xúc lên dây cung đàn; chất dầu có trên da người sẽ ảnh hưởng không nhỏ đến độ bám của các dây cung. Nhựa thông được sử dụng chà lên dây đàn sẽ tạo ra lớp bảo vệ cho hệ thống dây cung này. Nhựa thông sẽ giúp tăng độ ma sát tạo âm thanh khi kéo đàn. Sản phẩm được sử dụng thoa lên vĩ kéo; giúp đàn sáng bóng và trông thẩm mỹ hơn.

Tôi cực kỳ ngạc nhiên, còn cố ý đi đến trước mặt người này, ghé cái mặt mình qua, “Chuyện này, Master Lục thật sự đã mang dáng vẻ của người được cưa như trong sách giáo khoa rồi đó. Em rất lấy làm vui vẻ, còn cảm thấy thắng lợi đã cận kề rồi.”

Anh ấy đáp: “Còn cậu lại mang điệu bộ của người cầm cưa như trong sách đấy.”

Tôi khiêm tốn trả lời rằng: “Lần đầu tiên nên vẫn còn nhiều điều chưa được chu đáo lắm, vẫn mong Master Lục bỏ quá cho.”

Lục Tảo Thu liếc nhìn tôi một cái, “Lần đầu tiên.”

Tôi lại khiêm tốn nói: “Vâng, trước đây đều là được theo đuổi, cho nên cũng xem như hỏi được kinh nghiệm từ những thất bại đã tổng kết được của người khác.”

Lục Tảo Thu không để ý đến tôi nữa, anh ấy bắt đầu luyện đàn rồi.

Tôi u mê nhìn theo dáng vẻ kéo đàn của anh ấy, u mê lắng nghe tiếng đàn dương cầm của Lục Tảo Thu.

Cứ ngắm nhìn và lắng nghe như thế, không biết đã qua bao lâu rồi.

Anh ấy tập được một lúc, bèn ngồi xuống bên cạnh tôi ăn bữa sáng.

Lục Tảo Thu xắn ống tay áo lên, có thể nhìn thấy những mạch máu nổi lên trên làn da trắng nõn của cánh tay.

Tôi nói: “Có phải anh không hay tập luyện.”

Anh ấy đáp, “Ừ.”

Tôi lại tiếp tục: “Hay thế này đi, em đưa anh đi tập gym nhé.” Nếu vậy là có thể để anh thấy được tám múi của em roài.

Anh ấy hỏi: “Lúc nào?”

Tôi trả lời: “Lúc nào cũng được, có một phòng tập mở cửa hai tư giờ đó ạ.”

Buổi chiều tôi dẫn Lục Tảo Thu đến phòng tập gym, còn mua trước cho anh ấy một bộ đồ tập, khụ, là kiểu bó sát toàn thân. Tôi nói với anh ấy, đây là bộ đồ tập cần thiết cho phái .

Khụ, tôi mua cùng mẫu với mình đó. Mua hai bộ thì được giảm giá, tôi đã nói với Lục Tảo Thu như thế đấy.

Nhưng mà tôi không nghĩ rằng, hôm nay mình không mặc bộ đồ bó sát kia nhưng vẫn bắt gặp La Thư Bắc. Hơn nữa còn cực kỳ lúng túng là, chúng tôi đã đụng nhau trong phòng thay đồ.

Với cả có chuyện này nữa, tôi không biết là tình huống này không khó xử đến thế hay càng khó xử hơn khi——

La Thư Bắc dẫn theo một người bạn trai đi cùng, thoạt nhìn có vẻ hơi yếu ớt.

Lúc tôi và Lục Tảo Thu đi vào vừa hay nghe thấy cậu ta nói: “Bắc, lát nữa chúng ta cùng đi dạo phố nhé.”

Đúng lúc La Thư Bắc liếc nhìn về phía cánh cửa một cái, sắc mặt bỗng trở nên không được ổn lắm, anh ấy nhìn tôi chằm chằm nhưng trên miệng lại nói với cậu trai đi cùng rằng: “Anh có việc rồi.”

Nói xong anh ấy bèn đi về phía tôi.

Tình tiết này rất cũ rích đó.

La Thư Bắc lại liếc nhìn Lục Tảo Thu một cái, “Bởi vì anh ta sao?”

Tôi quan sát phản ứng của người bên cạnh, nhưng không ngờ là anh ấy, Lục Tảo Thu của chúng tôi lại đang nhìn chằm chằm vào chỗ đó.

Nhìn tôi đã đành, anh ấy còn vừa vặn nhìn vào cái đụm của La Thư Bắc.

Nhục nhục.

Tôi không muốn để Lục Tảo Thu gặp phải rắc rồi bèn nói: “Bạn học ở Nhạc viện, chơi violin.”

Giọng Lục Tảo Thu trầm xuống bổ sung thêm: “Và là bạn trai của cậu ấy.”

Sắc mặt của La Thư Bắc càng tối đi: “Chung Quan Bạch——”

Ngay lúc đó cậu trai đi cùng anh ấy lại đi tới, “Bắc, cậu ta chính là gã trai đểu mà anh nói đó à.”

Tôi cạn lời luôn, chỉ mong sao bây giờ Lục Tảo Thu sẽ biến mất trong mười phút đồng hồ.

Cái tên kia đánh giá tôi từ trên xuống dưới một lượt, “Thân hình trông cũng được của nó đấy.” Sau đó cậu ta lại còn ghé vào bên tai La Thư Bắc thì thầm bằng âm lượng chúng tôi có thể nghe thấy được, “Hai bọn em thì ai được hơn, hử?”

Cái từ “hử” quay ngoắt ba trăm sáu mươi độ kia, coi như tôi cũng nghe ra rồi.

Tôi để lại một câu “Xin lỗi không nói tiếp được” rồi dẫn Lục Tảo Thu bước vào một phòng vệ sinh, qua khóe mắt có thể nhìn ra sắc mặt của La Thư Bắc rất khó coi nhưng cuối cùng cũng không đi theo nữa.

Tôi chẳng muốn nói mấy lời yêu đương tán tỉnh với Master Lục ở chỗ như thế này chút nào, nhưng mà cuộc nói chuyện lúng túng vừa rồi cực kỳ ảnh hưởng đến tính ổn định trong địa vị gia đình mà Master Lục mới xác nhận cho tôi.

Lục Tảo Thu cao hơn tôi một chút, trong không gian phòng vệ sinh chật hẹp thế này, hai thằng đàn ông cao lớn gần như dính sát vào người nhau.

“Master Lục.” Tôi hơi ngẩng đầu lên nhìn anh ấy, “Phải có trách nhiệm với lời mình nói đó nhé.”

Lục Tảo Thu cúi đầu xuống hôn tôi một cái.

Nhưng mà nụ hôn này lại nhanh quá, tôi còn chưa cảm nhận được gì đã không còn nữa rồi.

Tôi nói: “Em muốn đọc thơ quá.”

Thế là Master Lục lại len lỏi đầu lưỡi của mình vào, tôi biết ngay mà.

Anh ấy không muốn để tôi đọc thơ.

Lục Tảo Thu hôn rất lâu.

Nhưng mà tôi thấy hình như anh ấy không coi tôi là đàn ông con trai thì phải, nụ hôn của người này cho dù đã đút cả lưỡi vào, nhưng vẫn thuần khiết như một cậu học sinh năm đầu cấp Ba đang được hôn mối tình đầu của mình vậy.

Tôi cắn mạnh vào môi anh ấy một cái, dù sao cũng là người này hôn tôi trước mà.

Cái lưỡi của tôi lướt qua hàm trên của anh ấy, lại quét qua những chiếc răng, cho đến tận khi đôi môi mỏng của người này bị tôi vừa hôn vừa cắn đến mức sưng đỏ mọng lên, tôi mới buông người ra.

Tôi nhìn bộ dạng của anh, thật sự là không chịu nổi nữa, các bạn hiểu mà, làm một 0 tôi nói là không ra tay không ra tay đâu giống như là đàn ông vẫn thường nói “Anh chỉ cọ tý thôi chứ không vào đâu” ấy, đến cuối cùng vẫn là không kiềm được động vào anh ấy rồi.

Bên dưới tôi đã cứng đến đau đớn, nhưng đương nhiên vẫn không dám bắt Lục Tảo Thu chơi trò nhà vệ sinh play với mình.

Lòng can đảm của tôi ấy mà, cùng lắm chỉ là vươn tay ra sờ vào bên dưới của Lục Tảo Thu một tý thôi để xem trình độ thả thính của mình thế nào.

Tôi nửa là khiêu khích nửa là giở trò xấu xa mà vươn tay ra——

Lục Tảo Thu có lẽ chắc chưa bao giờ chơi với kẻ lưu manh như tôi, cho nên mới không đề phòng gì mà bị tôi sờ một cái chính diện.

Anh ấy nhanh chóng bắt lấy tay tôi, sắc mặt khó coi.

Tay tôi bị anh ấy nắm đau, lần đầu tiên tôi biết được hóa ra Lục Tảo Thu cũng khỏe phết.

Tôi không dám nhìn vào mắt anh ấy, bên dưới anh ấy là một đụm mềm mại hoàn toàn chẳng cứng chút nào.

Tôi vừa muốn lên tiếng thì Lục Tảo Thu đã nói: “Chúng ta ra ngoài đi, tôi có chuyện muốn nói với em.”

Căn bản là tôi chẳng dám nghe anh ấy muốn nói với tôi điều gì, tôi sợ anh ấy chất vất mình vì sao không giữ chữ tín, đã nói là sẽ không làm trò mèo gì nhưng lại dám giở trò lưu manh trước mặt anh ấy còn là ở trong nhà vệ sinh nữa, đúng là ngồi vững trên ngôi vị vua chịch rồi.

Tôi liên mồm nói: “Em sai rồi em sai rồi em sai rồi——”

Lục Tảo Thu trực tiếp kéo tôi ra ngoài,  kéo tôi ra khỏi phòng tập rồi nhét vào một chiếc taxi. Sức anh ấy lớn như vậy khiến tôi đột nhiên nhận ra rằng, trước đó mình đã thô bạo kéo được anh ấy lại để nói chuyện hoàn toàn có thể là vì, thật ra anh ấy cũng không muốn đi mà thôi.

Anh nói: “Em có mang theo chìa khoá phòng luyện đàn không?”

Tôi đáp: “Em có mang.”

Anh lại nói: “Được rồi.” Sau đó thì không nói gì nữa, tôi cũng không dám nói chuyện.

Sau khi trở về trường, chúng tôi lại đến phòng luyện đàn số 001.

Lục Tảo Thu nói: “Luyện đàn.”

Tôi ngồi xuống ghế đàn mà chẳng hiểu chuyện gì, vừa mở nắp đàn lên lại vừa hỏi anh: “Đánh bài nào ạ?”

Anh đáp: “Bài nào cũng được.”

Tôi nghĩ một lát, ngón tay trên những phím đàn đen trắng cũng bắt đầu động đậy.

Trong đầu óc tôi là một mảnh trống rỗng cùng yên tĩnh.

Tôi không biết rằng mình đang đàn cái gì.

Rồi bỗng nhiên một mảnh trống rỗng ấy có thêm sắc màu, xuất hiện một phòng hoà nhạc, một chiếc đàn piano ba chân, một bóng lưng gầy gò mơ hồ, một chiếc đàn violin và một cây vĩ kéo, một đôi tay quấn băng vải.

Giữa không gian yên tĩnh lại có thêm âm thanh, là tiếng đàn dương cầm, là tiếng đàn vĩ cầm, còn là tiếng tim đập, là những âm thanh trầm thấp hoà cùng với nhau, thậm chí còn có cả tiếng cười.

Tôi không biết rằng mình đang đàn cái gì.

Đôi bàn tay chỉ cử động thuận theo những hình ảnh và âm thanh trong đầu óc, tất cả những hình ảnh, âm thanh, cảm xúc, tâm tư đó hoàn toàn hoá thành những nốt nhạc rơi xuống đầu ngón tay tôi.

Dường như là đã qua rất lâu, hoặc là chỉ mới trong chốc lát.

Ngón tay của tôi dừng lại ở nốt nhạc cuối cùng, gần như muốn gục ngã trên ghế đàn.

Quay đầu lại chỉ thấy Lục Tảo Thu đang ghi lại rất nhanh những nốt nhạc trên bản nhạc trắng in sẵn những khuông nhạc kia.

Tôi nhìn thấy những ngón tay cuốn băng vải của anh ấy không ngừng chuyển động, hàng lông mi thật dài cũng khẽ chớp tựa như hai cánh bướm đen đang vỗ cánh.

Anh ấy đã ghi lại xong rồi.

Lục Tảo Thu ôm lấy xấp giấy kia, nói: “Tên bài.”

Tôi nhìn anh ấy, mãi sau mới lên tiếng: “Đưa bút cho em.”

Tôi ghi lại tên bản nhạc trên những dòng kẻ——

《Gặp gỡ Lục Tảo Thu》.

Anh ấy nhìn năm chữ ở phía trên đó, lại nói: “Tôi có chuyện này muốn nói với em.”

Tôi vội vàng cướp lời: “Chuyện anh không thích thì em sẽ không làm.”

“Em không chấp nhận chia tay.”

“Bất kể là anh muốn nói với em điều gì, mỗi ngày em đều sẽ đến tìm anh, sẽ ngồi xổm trước cửa phòng luyện đàn chờ anh, cùng anh ăn cơm, cùng anh tập đàn rồi lại đưa anh về nhà.”

Lục Tảo Thu cũng ngừng lại trong chốc lát rồi mới tiếp tục: “Tôi bị mắc chứng ED.”

Tôi ngơ ngác nhìn vào người trước mặt, “Dạ?”

Anh nói: “Erectile Dysfunction (3).”

Lần này thì tôi nghe hiểu rồi.

(3)= Rối loạn cường dương (tiếng Anh: Erectile dysfunction) là một rối loạn chức năng tình dục ở nam giới, có biểu hiện là dương v*t không đủ cương cứng lên được trong quá trình giao hợp. Hay nói cách khác độ cương cứng của dương v*t không đủ để tiến hành cuộc giao hợp một cách trọn vẹn.

The post Chương 4 appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>
Chương 5: Hoàn https://truyendoc.vn/xem/thieu-sot-dang-tiec/chuong-5-hoan-4/ Mon, 13 Dec 2021 09:08:31 +0000 https://truyendoc.vn/xem/thieu-sot-dang-tiec/chuong-5-hoan-4/ Tôi hé miệng ra muốn nói gì đó, lại không nói được ra lời.Anh ấy nhìn tôi một lúc, nói: “Bệnh đó không chữa được đâu.”“Thế nên, bản nhạc này cứ xem như là món quà cuối cùng em tặng tôi đi.”Lục Tảo Thu giơ bản nhạc trong tay lên, khóe miệng gắng gượng nở […]

The post Chương 5: Hoàn appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>

Anh ấy nhìn tôi một lúc, nói: “Bệnh đó không chữa được đâu.”

“Thế nên, bản nhạc này cứ xem như là món quà cuối cùng em tặng tôi đi.”

Lục Tảo Thu giơ bản nhạc trong tay lên, khóe miệng gắng gượng nở ra một nụ cười rất nhạt.

“Tôi sẽ luyện thật tốt.” Anh ấy đã nói như thế đấy.

Tôi nhìn nụ vào nụ cười kia của anh, trong lòng thầm mắng một câu mie, anh đừng có mà cười nữa, cười làm tim em nát tan.

Tôi kéo tay Lục Tảo Thu lại, kéo anh ấy vào lòng mình.

“Đây không phải bản nhạc cuối cùng.” Tôi hà hơi vào bên tai anh ấy, nói, chúng ta sẽ còn có 《Cưa đổ Lục Tảo Thu》, 《Năm đầu tiên ở bên Lục Tảo Thu》, 《Năm thứ hai ở bên Lục Tảo Thu》, 《Năm thứ ba ở bên Lục Tảo Thu》…”

Những con số đếm này, tôi có thể đếm đến vô tận, chỉ cần Lục Tảo Thu đồng ý ngồi trong lòng tôi lắng nghe những điều này.

Nhưng tôi lại cảm thấy anh ấy muốn giãy ra, vị Master này chân dài cao 1m88, tôi thực sự vẫn có chút không giữ nổi, “Master Lục, anh ngoan ngoãn ngồi trong lòng em không được sao.”

Master Lục chẳng chịu hiểu lòng tôi, nhưng ngay sau đó tôi đã bị anh ấy ôm vào lòng mình.

Được rồi, như thế này thì tôi cũng thích lắm.

Cũng may là trong phòng luyện đàn không còn người nào khác, nếu không tôi cảm thấy một người đẹp cấm dục như thế này nhưng trong lòng lại đang ôm một 0 cơ bắp, hình ảnh này có thể nói là không dám nhìn đâu.

Tôi hơi ngẩng đầu, khẽ ngước mắt lên nhìn vào đôi mắt của anh ấy, cố ý làm ra vẻ chẳng quan tâm: “ED thì ED, có phải chuyện gì lớn đâu.”

Anh ấy lại rất bình tĩnh đáp: “Không phải là một lần hai lần đâu, là cả đời đấy.”

Tôi thở dài một cái rồi lả lơi đưa tình trong lòng Lục Tảo Thu.

Tôi biêt cái mông của mình khá vểnh, nhưng đây là lần đầu tiên tôi ngồi trong lòng một người đàn ông xoay qua xoay lại mà không thấy thứ gì chọc vào mình.

Thế là tôi không nhúc nhích nữa.

Tôi nghĩ một cách lạc quan rằng, ừm, chí ít là ở trong lòng Master Lục không thấy bị cộm lên, đúng không.

Lục Tảo Thu bất lực nhìn tôi.

Tôi nói: “Em hỏi anh một câu hơi luyên thuyên nhé. Tại sao anh lại thích em?”

“Chẳng vì sao cả.” Anh đáp.

Sau đó lại yên lặng tiếp tục ôm lấy tôi.

“Khụ”, “Em nghĩ Master Lục có thể chẳng có kinh nghiệm yêu đương nào cả, lúc này đáng lẽ ra anh nên hỏi ngược lại em chứ.”

“Tôi không cần an ủi đâu.” Anh nói.

Tôi lại bảo rằng: “Em không nghĩ đến chuyện đó. Em chỉ muốn nịnh anh tý thôi, kết quả là ngay cả cơ hội để làm việc đó anh cũng không cho em.”

“Master Lục,” Tôi nói tiếp, “Hay là chúng ta giao hẹn thế này nhé.”

Lục Tảo Thu nhíu mày lại nhìn tôi.

“Thỉnh thoảng anh tặng em một món đồ chơi được không?” Tôi nhìn vào biểu cảm của anh ấy cẩn thận đưa ra lời đề nghị.

Nhưng tôi cũng vừa nhìn là biết anh ấy nghe không hiểu rồi.

Thôi bỏ đi.

Master Lục là người nghiêm túc, tôi phải nói chuyện với anh ấy theo kiểu đàng hoàng.

Tôi tiếp tục: “Thôi để em nói toẹt ra nhé! Master Lục này, trên thế giới này thể xác tươi non mơn mởn nhiều lắm, nhiều đến nỗi như là nước ngọt bày trên giá ngoài siêu thị ấy, có dạng lon có dạng chai, có cỡ to cũng có cỡ nhỏ, màu sắc cùng kiểu dáng đều không giống nhau. Nhưng mà đến cùng quanh đi quẩn lại thì cũng vẫn là nước ngọt thôi, bên trong đó chẳng qua cũng chỉ là nước đường và carbon dioxide, không có chất dinh dưỡng và được làm bằng máy, trăm cái như một không có bất kỳ sự khác biệt nào về bản chất ở đây.”

“Em dẫn anh đến phòng tập, không phải là vì muốn anh trở thành một anh chàng cơ bắp nào trong số đó, mà chỉ vì em nghĩ rằng mình sẽ được đi với anh để cùng nhau nuôi dưỡng một thói quen lành mạnh trong cuộc sống, cũng là có thêm chút thời gian ở bên nhau.”

“Lục Tảo Thu, anh không cần phải so sánh với bọn họ. Chỉ có nước ngọt mới được đặt cạnh nước ngọt để làm phép so sánh mà thôi. Sẽ không có ai lấy một chai Lafite (1) rồi trách nó không có gas đâu.”

(1)= Château Lafite Rothschild là một loại rượu vang thượng hạng của Pháp, thường được coi là chai rượu vang ngon và thuộc loại đắt giá nhất thế giới.

“Rượu vang Chateau Lafite có một tâm hồn, đó là một tâm hồn đẹp, hào phóng, tốt bụng. Chateau Lafite biến trần gian thành thiên đường. Lafite là sự hài hòa, một sự hài hòa giữa con người và thiên nhiên, bởi vì nếu không có những người nghiện rượu tuyệt vời của chúng ta, sẽ không có gì được thực hiện.” – Baron Eric de Rothschild.

18 cm rất nhiều.

Trong số 18 cm đó, mang theo trái tim chân thành cũng không tính là ít.

Nhưng trong số những 18 cm đó, mang theo trái tim chân thành lại có thể khiến tâm hồn tôi rung động, một người cũng không có.

Da thịt thể xác dễ dàng đạt được, thật lòng thật dạ mới là điều đáng quý.

Nhưng tri kỷ, trong cả vạn người lại chẳng có ai.

“Em sống trên đời nay hơn hai mươi năm mới đợi được anh.”

“Master Lục.” Tôi tổng kết lại những lời kể lể kia: “Anh có thể từ chối em vì bất kỳ lý do nào——”

“Nhưng dẫu sao cũng vô dụng thôi.”

“Em nói rồi đó, mỗi ngày em vẫn sẽ đến tìm anh, sẽ ngồi xổm trước phòng luyện đàn đợi anh, cùng anh ăn cơm tối, cùng anh tập đàn lại đưa anh về nhà.”

Lục Tảo Thu vẫn yên lặng không nói.

Thế là tôi tiếp tục: “Vậy em bắt đầu đọc thơ nhé.”

“Anh là——”

Tôi nhận được một nụ hôn.

Không đủ sức, tôi làm sâu hơn nụ hôn này, khiến nửa khuôn mặt của Lục Tảo Thu đều là nước miếng, khi cánh môi mỏng lại một lần nữa sưng lên tôi mới thỏa mãn rời cái miệng mình đi.

Lục Tảo Thu khẽ thở dốc, cơ thể tôi cũng cảm nhận thấy lồng ngực anh ấy phập phồng: “Em quyết định rồi.”

Tôi nói: “Khi quyết định của anh và quyết định của em giống nhau, em mới nghe theo quyết định của anh.”

Cánh tay tràn đầy sức mạnh của anh dùng sức siết chặt bờ vai tôi, “Là tôi nghe theo quyết định của em.”

——– Năm năm sau——–

“Master Lục.” Tôi giúp Lục Tảo Thu thắt lại chiếc nơ, “Bản nhạc ở trong túi nhé, còn túi và hộp đàn em đã đặt ở lối vào, buổi tối khi nào anh về nhà thì em đã lên giường rồi.”

“Em sẽ tìm một bộ phim hay.”

Lục Tảo Thu dành cho tôi một nụ hôn.

Năm năm rồi, vậy mà mùi vị vẫn ngon lành như thế.

Cách lớp vải vóc, tôi sờ soạng từ xương quai xanh sờ đến bờ ngực của anh ấy, lại từ nơi đó mò xuống bên dưới.

Ừm, chứng ED của Lục Tảo Thu vẫn chưa khỏi.

Nhưng anh ấy đã không còn ngại ngần những vuốt ve của tôi nữa rồi. Tôi nói với anh ấy, rằng mình yêu mỗi một nơi trên cơ thể anh.

Một tay Lục Tảo Thu bắt được cái tay của tôi, trong khi tay còn lại sờ vào mông tôi, sờ một lúc, anh ấy lại đưa những ngón tay dài quá mức của mình cách chiếc quần ngủ chọc vào đằng sau của tôi. Cho đến tận khi, nhét chiếc quần ngủ rộng thùng thình kia vào sâu bên trong không ra được nữa mới rút tay về.

Tôi sảng khoái ôm chặt lấy cổ anh ấy, ghé vào bên tai Lục Tảo Thu nói mấy lời tán tỉnh d** đ***.

Trước đây tôi chẳng dám thế này đâu, có điều hiện tại ấy mà——

Master Lục cũng không còn là người nghiêm túc nữa rồi.

The End

Tác giả có lời muốn nói:

Thích “tôi” đọc thơ vì Master Lục, sau đó nhận được một nụ hôn~

Nhìn vào đôi mắt đầy chân thành của tôi!

Nói cho tôi hay!

Bạn chỉ cần phiên ngoại mà thôi có đúng không?

Cái kiểu tác giả một ngày là viết xong như tôi, các bạn không nịnh nọt được tý sao?

emmmmmm… phiên ngoại đợi tôi nghỉ ngơi một chút rồi sẽ viết sau.

Ngón tay play gì đó, đúng là trải nghiệm mới ha.

The post Chương 5: Hoàn appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>