Notice: Function _load_textdomain_just_in_time was called incorrectly. Translation loading for the acf domain was triggered too early. This is usually an indicator for some code in the plugin or theme running too early. Translations should be loaded at the init action or later. Please see Debugging in WordPress for more information. (This message was added in version 6.7.0.) in /home/users/1/minminvn/web/truyendoc.vn/wp-includes/functions.php on line 6170

Warning: Cannot modify header information - headers already sent by (output started at /home/users/1/minminvn/web/truyendoc.vn/wp-includes/functions.php:6170) in /home/users/1/minminvn/web/truyendoc.vn/wp-includes/feed-rss2.php on line 8
Truyện Người Vợ Thứ Bảy Của Tổng Tài Ác Ma - TRUYỆN ĐỌC https://truyendoc.vn/truyen/nguoi-vo-thu-bay-cua-tong-tai-ac-ma/ Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện đầy đủ. Truyện Đọc luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Thu, 16 Dec 2021 14:40:50 +0000 en-US hourly 1 https://wordpress.org/?v=7.0 Chương 1: ÉP CƯỚI https://truyendoc.vn/xem/nguoi-vo-thu-bay-cua-tong-tai-ac-ma/chuong-1-ep-cuoi-25/ Thu, 16 Dec 2021 14:38:20 +0000 https://truyendoc.vn/xem/nguoi-vo-thu-bay-cua-tong-tai-ac-ma/chuong-1-ep-cuoi-25/ Nếu nói gia tộc giàu có nhất, danh giá nhất Châu Thành, thì đến cả ăn xin ven đường cũng có thể nói ra được, đó chính là nhà Nam Cung đột nhiên xuất hiện mấy chục năm gần đây ! Nghe đồn, nhà Nam Cung giàu ngang nhà nước, nhưng đại thiếu gia Nam […]

The post Chương 1: ÉP CƯỚI appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>

Còn có lời đồn, mấy năm gần đây, Nam Cung Thiên Ân hầu như năm nào cũng sẽ cưới một đời vợ, nhưng không có người vợ nào có thể sống đến ngày hôm sau, nguyên nhân không rõ.

Song, một người đàn ông tràn ngập sắc màu thần bí như vậy, Bạch Tinh Nhiên có chết cũng không ngờ mình sẽ trở thành cô dâu đời thứ bảy của anh.

Một tháng trước, nhà Nam Cung ngang ngược đưa sính lễ đến nhà họ Bạch, chỉ đích danh muốn con gái trưởng nhà họ Bạch – Bạch Ánh An gả cho Nam Cung Thiên Ân.

Đúng vậy, người ta muốn con gái trưởng nhà họ Bạch, Bạch Ánh An.

Nhưng người gả vào nhà Nam Cung hôm nay lại là con thứ Bạch Tinh Nhiên.

Cô đã từng từ chối, phản kháng, nhưng cuối cùng vẫn trở thành vợ của Nam Cung Thiên Ân dưới sự ép buộc của bố.

Bạch Tinh Nhiên chưa bao giờ tin vào lời nguyền, không tin số phận sắp đặt, cũng không hiểu là người có thể điều hành đế quốc Nam Cung to lớn như vậy, tại sao lại mê tín đến thế.

Hôm nay là ngày cô kết hôn với Nam Cung Thiên Ân, không có lễ cưới, không có chúc phúc, ngoài một chiếc nhẫn ra thì chẳng có gì cả, thậm chí đến cả cái bóng của chú rể cũng chẳng thấy đâu.

Buổi chiều, nhà Nam Cung cử đoàn xe đến đón cô từ nhà họ Bạch xong thì đưa cô đến từ đường của nhà Nam Cung luôn, sau khi dẫn cô đi lễ một đống thứ, thì đưa cô đến một căn phòng ngủ rộng lớn xa hoa.

Ánh đèn trong phòng tối tăm quỷ dị, Bạch Tinh Nhiên một mình ngẩn ngơ ngồi ở mép giường, hốt hoảng, mơ màng, mọi thứ cứ như nằm mơ. Dù thế nào cũng không ngờ được hôn lễ của mình lại thế này, khác biệt hoàn toàn cảnh trong ao ước. Mà điều khiến cô cảm thấy bất an nhất là đêm động phòng hoa chúc tiếp theo.

Nghĩ đến Nam Cung Thiên Ân có sáu người vợ cũ đã mất trong lời đồn, trong lòng cô không khỏi sợ hãi, nhìn xung quanh, rõ ràng là một căn phòng ngủ rất hoành tráng, rất xa hoa, nhưng chỗ nào cũng tỏa ra không khí kì quái.

Đến cả nhẫn vàng khảm ngọc trêи ngón áp út cũng tỏa ra thứ ánh sáng quỷ dị dưới ánh đèn u ám…

Cô – người chưa bao giờ tin vào ma quỷ, thần thánh, bất giác ôm chặt lấy hai đầu gối mình, trêи mặt ngập tràn sợ hãi.

Dằn vặt mãi, cô cũng thấm mệt rồi, tựa vào giường bắt đầu ngủ mơ màng.

Dù sao cũng là ngày cưới, lại là ở địa bàn của người lạ, cô không dám ngủ quá say, cũng không biết ngủ bao lâu, trong lúc mơ màng nghe thấy tiếng mở cửa.

Sống lưng lạnh toát, cô đứng dậy theo bản năng, cơn buồn ngủ cũng thoáng cái biến mất một nửa.

Cùng với tiếng mở cửa, là một bóng người cao gầy xuất hiện trước mặt cô.

Nhưng mà, do chiếc đèn cuối cùng trong phòng ngủ cũng bị tắt rồi, nên trong phòng tối om, ngoài việc nhìn ra người đi vào là một người đàn ông dáng người cao lớn ra thì chẳng thấy gì hết.

Không thấy ngoại hình của anh, không thấy biểu cảm của anh, nhưng… lại có thể cảm nhận được rõ ràng hơi thở như ma quỷ trêи người anh, chỉ một ánh mắt, Bạch Tinh Nhiên đã không nhịn được mà hít vào một hơi.

Cô sửng sốt, đây chính là chồng cô sao? Người đàn ông thần bí đã chết sáu đời vợ, sống không quá 30 tuổi trong lời đồn ư?

Nhưng dáng vẻ anh trông có vẻ rõ ràng rất khỏe mạnh mà, sao lại không sống được qua 30 tuổi chứ? Mê tín, nhất định là mê tín!

Bạch Tinh Nhiên lắc đầu, cô đang nghĩ gì vậy chứ? Lúc này thế mà còn có tâm trạng quan tâm anh có phải mê tín hay không? Quan tâm việc ngày trước anh chết mấy người vợ?

The post Chương 1: ÉP CƯỚI appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>
Chương 2: Đêm tân hôn https://truyendoc.vn/xem/nguoi-vo-thu-bay-cua-tong-tai-ac-ma/chuong-2-dem-tan-hon-25/ Thu, 16 Dec 2021 14:40:16 +0000 https://truyendoc.vn/xem/nguoi-vo-thu-bay-cua-tong-tai-ac-ma/chuong-2-dem-tan-hon-25/ Nam Cung Thiên Ân cuối cùng đã cất bước đi về phía chiếc giường lớn, còn Bạch Tinh Nhiên nhìn thấy anh đi về phía mình thì co lại vào giữa chiếc giường theo bản năng.Nam Cung Thiên Ân đứng trước mặt cô, trịch thượng nhìn xuống cô, giọng nói cũng tỏa ra sự lạnh […]

The post Chương 2: Đêm tân hôn appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>

Nam Cung Thiên Ân đứng trước mặt cô, trịch thượng nhìn xuống cô, giọng nói cũng tỏa ra sự lạnh lẽo như con người anh: “Nghe nói cô có thể chữa được bệnh của tôi?”.

Bạch Tinh Nhiên há miệng, cô có thể chữa bệnh của anh? Là sao?

Đến cả bản thân cô cũng không tin, thế mà anh lại tin?

“Tôi đang hỏi cô đó”, Nam Cung Thiên Ân nghiêng người, ngón tay thon dài như ngọc nắm lấy cằm cô, nâng lên, ép cô nhìn thẳng vào mình.

Có một khoảnh khắc, anh nhìn thấy bóng dáng người con gái kia sâu trong mắt cô, lúc đầu khi nhìn ảnh, anh đã có cảm giác này, cũng chính vì vậy, anh mới đồng ý sự sắp xếp của lão phu nhân, lấy cô làm vợ.

Biết rõ cô gái trước mặt không phải cô ấy, nhưng vẫn lấy về.

Trong đêm tối, cô không nhìn rõ mặt anh, nhưng lại bị hai luồng ánh sáng sâu trong mắt anh làm cho sợ hãi một lát.

Bạch Tinh Nhiên do dự mấy giây, mới run giọng đáp: “Nếu… tôi nói không thể, thì anh có thả tôi đi không?”.

“Cô nói xem?”, Nam Cung Thiên Ân đột nhiên hất cằm cô đi, ra lệnh: “Cởi quần áo”.

“Tôi không…”, Bạch Tinh Nhiên giữ chặt đồ ngủ trêи người, người đàn ông này đáng sợ quá, cô không muốn nảy sinh quan hệ với anh. Trong lúc hoảng hốt, cô xoay người quờ quạng xuống giường từ đầu bên kia. Nam Cung Thiên Ân lại nhanh tay lẹ mắt túm lấy một góc đồ ngủ của cô trước khi cô kịp hành động.

“Quân tử động khẩu không động thủ! Anh đừng kéo quần áo tôi!”, Bạch Tinh Nhiên cố gắng thoát khỏi anh, vèo cái xuống giường.

Nam Cung Thiên Ân bị chọc giận, vòng từ cuối giường đến trước mặt cô, túm lấy một cánh tay của cô, đẩy cô trở lại giường một cách thô bạo, sau đó tiến lên, lột đồ ngủ trêи người cô ra.

Bạch Tinh Nhiên cảm giác da thịt lạnh lẽo, biết mình đã bị lột sạch, cô vừa xấu hổ vừa tức giận, giãy giụa hét: “Nam Cung Thiên Ân! Sao anh có thể bắt nạt một cô gái yếu ớt như vậy chứ? Tôi phải kiện anh cưỡng bức…”.

Nam Cung Thiên Ân lại không hề dao động trước sự uy hϊế͙p͙ và giãy giụa của cô, cơ thể cường tráng đè lên người cô, vừa chiếm lấy cơ thể cô một cách thô lỗ, vừa lạnh lùng nói nhỏ bên tai cô: “Lần này tốt nhất là đúng, nếu không thì kết cục của cô cũng sẽ giống bọn họ!”.

Bạch Tinh Nhiên nghe lời anh nói, trong lòng lạnh lẽo, giống bọn họ? Bọn họ là ai? Sáu người vợ không sống nổi qua đêm tân hôn của anh ư?

Cô sợ hãi nhìn chằm chằm vào gương mặt với ngũ quan mơ hồ trước mắt.

Anh không hề biết thương hoa tiếc ngọc là gì.

Bạch Tinh Nhiên không thoát được anh, chỉ có thể cắn chặt răng cố nhịn, sau khi bị hành hạ thật lâu, Bạch Tinh Nhiên cũng không biết mình mệt rồi thϊế͙p͙ đi, hay là bị người đàn ông trêи người hành cho ngất đi, tóm lại ý thức của cô biến mất từng chút, từng chút một, không biết gì nữa hết.

Bạch Tinh Nhiên gặp một giấc mơ, trong mơ có một ngọn lửa đang bốc cháy ngùn ngụt, chị gái Bạch Ánh An giơ tay ra cầu cứu cô, cô ta nói ngày trước đều là cô ta không tốt, cô ta không nên việc gì cũng gây khó dễ cho cô, bắt nạt cô. Cô ta nói cô ta không muốn chết, không muốn bị hủy dung nhan.

Sau đó, một ngọn lửa tự nhiên bùng lên, bỗng chốc nuốt chửng chị gái.

“Chị!”, Bạch Tinh Nhiên thét lên the thé, bỗng ngồi dậy trêи giường, cùng với đó là mồ hôi đẫm trán.

Mọi thứ trước mắt thật xa lạ, cô chưa từng thấy. Cô đờ đẫn ngồi trêи giường một lúc, mới ngạc nhiên nhận ra cơ thể mình đau đớn khó chịu như bị tháo khớp.

Kí ức trước khi ngủ từng chút một trở nên rõ ràng, sự xuất hiện của Nam Cung Thiên Ân, cảnh tượng Nam Cung Thiên Ân đè lên người cô, cô cúi đầu, nhìn thấy cơ thể mình. Sau đó xoay đầu nhìn sang bên cạnh, loáng thoáng có thể nhìn thấy là một người đàn ông!

The post Chương 2: Đêm tân hôn appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>
Chương 3: Chú rể bị bệnh https://truyendoc.vn/xem/nguoi-vo-thu-bay-cua-tong-tai-ac-ma/chuong-3-chu-re-bi-benh-25/ Thu, 16 Dec 2021 14:40:39 +0000 https://truyendoc.vn/xem/nguoi-vo-thu-bay-cua-tong-tai-ac-ma/chuong-3-chu-re-bi-benh-25/ Cô biết, anh là Nam Cung Thiên Ân, chồng mới cưới của cô, họ vừa nãy đã quấn lấy nhau điên cuồng!Trinh tiết cô giữ bao nhiêu năm đã bị một con ma thô bạo cướp mất rồi, nghĩ thôi cũng thấy buồn.Cánh tay Nam Cung Thiên Ân vẫn khoác trêи eo cô, cặp lông […]

The post Chương 3: Chú rể bị bệnh appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>

Trinh tiết cô giữ bao nhiêu năm đã bị một con ma thô bạo cướp mất rồi, nghĩ thôi cũng thấy buồn.

Cánh tay Nam Cung Thiên Ân vẫn khoác trêи eo cô, cặp lông mày mảnh mai cau lại, cô cẩn thận, dè dặt giơ tay lên định đẩy tay anh khỏi người mình thì mới phát hiện Nam Cung Thiên Ân hình như không ổn.

Anh đang làm gì? Đang run rẩy?

Đúng thế, mặc dù màn đêm tối tăm, nhưng cô vẫn có thể nhìn rõ, cảm nhận được cơ thể Nam Cung Thiên Ân đang run rẩy, biểu cảm trêи mặt đau đớn, cứ như đang chịu đựng cơn đau khó nhịn nào đó.

Nghe đồn Nam Cung Thiên Ân là một con bệnh, đây là sắp phát bệnh à?

Bạch Tinh Nhiên dịch sang bên một chút theo bản năng, nhìn anh với gương mặt còn sợ hãi, người nhà Nam Cung không nói với cô phải ứng phó với tình hình đột ngột này thế nào!

Đúng lúc cô đang hoảng loạn, không biết phải làm sao, Nam Cung Thiên Ân đột nhiên lao vào cô một cách bất ngờ, bóp đúng cổ cô, vừa siết chặt vừa nghiến răng nói khẽ: “Tại sao lại bám riết tôi… tại sao… tại sao?”.

“Tôi… cứu mạng…”, Bạch Tinh Nhiên vừa giãy giụa đánh, đẩy cơ thể anh vừa hét.

Nam Cung Thiên Ân trước mặt trông như điên rồi, hành vi hoàn toàn không chịu sự khống chế của bản thân, dùng nhiều sức đến mức dù cô giãy giụa thế nào cũng vô ích.

Cuối cùng cô cũng biết sáu người vợ trước của anh chết thế nào rồi, thì ra…

Khi cô tưởng mình sắp trở thành người vợ thứ bảy không sống qua nổi đêm tân hôn của anh, thì Nam Cung Thiên Ân đột nhiên thả cô ra, sau đó trở mình lăn từ trêи giường xuống đất, cơ thể co rúm lại, cắn chặt răng, khóe môi thậm chí còn có máu chảy ra.

Bạch Tinh Nhiên đang thở dốc ngửi thấy mùi máu tanh, ý thức được có lẽ anh gặp nguy hiểm, bỗng chốc cũng không quan tâm hận thù và oán trách trước đó nữa, túm lấy cái chăn trêи giường bọc lên người, xuống giường theo. Cô muốn bật đèn, công tắc đèn trong phòng ấn thế nào cũng không có phản ứng.

Nhìn phản ứng của Nam Cung Thiên Ân cứ như lên cơn điên, cô nhìn quét xung quanh, xung quanh tối đen căn bản không tìm được vật nào thích hợp để nhét vào miệng anh, để anh không cắn lưỡi tự vẫn.

Trong lúc cấp bách, cô nhét cổ tay mình vào miệng anh.

“A…”, tiếng thét the thé phát ra từ miệng cô, đau…!

Tiếng thét của cô cuối cùng cũng đánh động người trong nhà, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng bước chân hoảng loạn, tiếp đó là từng bóng người lắc lư trước mặt.

Bạch Tinh Nhiên không biết ai trong nhà, cũng không biết họ là ai, trong lúc hoảng hốt, cổ tay cô được cứu khỏi miệng Nam Cung Thiên Ân. Không ai quan tâm cô, tất cả mọi người đều đang xoay quanh Nam Cung Thiên Ân.

Bác sĩ, chủ nhân, người làm… bóng dáng những người này không ngừng thay đổi, di chuyển trước mặt cô, đến tận khi Nam Cung Thiên Ân được đưa đi khỏi phòng ngủ, cả quá trình cô đều rúc ở góc tường, vượt qua trong hoảng hốt.

Trong phòng ngủ cuối cùng cũng yên tĩnh, Bạch Tinh Nhiên gian nan giơ tay trái tê dại lên, cảm giác trêи cổ tay đã là máu thịt lẫn lộn.

Bạch Tinh Nhiên dựa vào góc tường ngồi rất lâu, thϊế͙p͙ đi trong lúc mơ màng, cũng không biết đã ngủ bao lâu, ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa thô bạo. Cô bị dọa cho nhảy dựng, mở mắt ra mới phát hiện trời đã sáng trưng, cô đang định đứng dậy mở cửa thì cánh cửa lại bị người ta đẩy mở. Một mụ già được gọi là chị Hà dẫn hai người làm đi vào, dùng ngón tay chỉ vào cô đang ở trêи giường: “Lôi cô ta đi”.

The post Chương 3: Chú rể bị bệnh appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>
Chương 4: Lôi cô ta ra https://truyendoc.vn/xem/nguoi-vo-thu-bay-cua-tong-tai-ac-ma/chuong-4-loi-co-ta-ra-25/ Thu, 16 Dec 2021 14:40:40 +0000 https://truyendoc.vn/xem/nguoi-vo-thu-bay-cua-tong-tai-ac-ma/chuong-4-loi-co-ta-ra-25/ Bạch Tinh Nhiên vẫn chưa hiểu có chuyện gì đã bị hai người làm chân tay nhanh nhẹn lôi ra khỏi góc tường, kéo thẳng ra cửa.“Này! Các người đang làm gì thế? Thả tôi ra!”, Bạch Tinh Nhiên sốt ruột cũng bắt đầu phản kháng.Hai người làm không để ý cô, tiếp tục lôi […]

The post Chương 4: Lôi cô ta ra appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>

“Này! Các người đang làm gì thế? Thả tôi ra!”, Bạch Tinh Nhiên sốt ruột cũng bắt đầu phản kháng.

Hai người làm không để ý cô, tiếp tục lôi cô xuống tầng.

Trong phòng khách dưới tầng có năm, sáu người đang ngồi, lão phu nhân Nam Cung ngồi ở vị trí chủ nhân, bên cạnh lão phu nhân có một người đàn ông trung niên mặc đồ đạo sĩ đứng, mấy người còn lại đều là người lớn trong gia tộc Nam Cung.

Bạch Tinh Nhiên bị hai người làm đẩy mạnh, ngã xuống trước mặt lão phu nhân, đau đến mức cô nhe răng trợn mắt.

Lão phu nhân liếc Bạch Tinh Nhiên dưới đất, nhìn chằm chằm vào lão đạo sĩ bên cạnh lạnh giọng nói: “Vương đại sư, ông nhìn rõ cho tôi, cô ta có phải là thiên kim Bạch Ánh An của nhà họ Bạch không?”.

Một cái nháy mắt của chị Hà, hai người làm đã tiến lên dùng tay túm cằm Bạch Tinh Nhiên, dồn sức nâng lên.

Vương đại sư nhìn Bạch Tinh Nhiên, nói với lão phu nhân: “Lão phu nhân, đúng là cô ta không sai, Bạch Cảnh Bình chỉ có một cô con gái là Bạch Ánh An”.

Vương đại sư nói xong thì ra hiệu cho trợ thủ bên cạnh đưa ảnh của Bạch Ánh An lên, người trong ảnh giống hệt với Bạch Tinh Nhiên trêи đất.

Lão phu nhân nhìn ảnh một cái, tức giận nói: “Chẳng phải nói họ là tình nhân định mệnh sao? Chẳng phải nói cô ta có thể cứu mạng đại thiếu gia sao? Hôm qua mới là đêm đầu, đại thiếu gia đã bệnh rồi!”.

“Phu nhân, việc này…”, đại sư cũng không giải thích được gì, rõ ràng người đúng rồi, nhưng tại sao Nam Cung Thiên Ân lại phát bệnh trong đêm tân hôn, ông ta cũng rất buồn bực!

Bạch Tinh Nhiên trêи đất lại cười khổ trong lòng, đám ngốc này, không nhìn ra cô là giả sao?

“Vương đại sư, ông nói đi chứ!”, lão phu nhân vừa sốt ruột vừa bực tức: “Vương đại sư vẫn luôn nói đại thiếu gia phải có cảm giác với cô ta, đồng thời yêu cô ta mới coi như là thật sự tìm được tình nhân định mệnh của mình, nhưng mà…”.

Nam Cung phu nhân chậm rãi bước vào từ chỗ ghế, sau khi đứng bên cạnh Bạch Tinh Nhiên, nhìn xuống cô: “Loại hàng này, ông bảo đại thiếu gia có cảm giác với cô ta kiểu gì? Làm sao mà yêu cô ta? Ông yêu cho tôi xem nào?”.

Đẩy mạnh một cái, Bạch Tinh Nhiên bị Nam Cung phu nhân cứ thế đẩy lên người Vương đại sư, đập đầu vào lồng ngực Vương đại sư, đau đến mức cô lại choáng váng, hoa mắt.

Nhưng cô lúc này căn bản không quan tâm đau đớn, mọi thứ đều như nằm mơ, cô thậm chí đang nghi ngờ, mọi việc tối qua rốt cuộc có phải thật không, có phải là trò nhà Nam Cung dùng để hành cô không. Nam Cung Thiên Ân là một người bình thường, không bị phát bệnh, cũng không cắn cô bị thương.

Nghĩ đến tối qua, vết thương ở cổ tay lại bắt đầu đau âm ỉ.

Cô biết mình lúc này nhếch nhác thế nào, tóc tai rối bời, quần áo xộc xệch, chẳng khác gì một mụ điên, thảo nào Nam Cung phu nhân lại nói ra lời như vậy.

“Vậy ý của phu nhân là… giữ hay không giữ?”.

“Ông nói xem?”.

“Vậy thì không giữ”, chị Hà ra hiệu bằng mắt với nữ giúp việc bên cạnh: “Tháo nhẫn trêи tay cô ta ra”.

Hai nữ giúp việc cũng coi như là thông minh, túm lấy Bạch Tinh Nhiên định tháo nhẫn trêи ngón áp út của cô.

“Này! Các người muốn làm gì? Không giữ là có ý gì… có phải tôi có thể về nhà rồi…?”, Bạch Tinh Nhiên hốt hoảng giãy giụa, bắt đầu kêu gào. Ý là không muốn cô sao? Cô có thể về nhà rồi?

Nếu thực sự là vậy thì tốt quá!

“Cô nghĩ hay lắm”, lão phu nhân liếc cô, nói với gương mặt lạnh tanh: “Cô đã vào cửa nhà Nam Cung, cũng đã thấy bệnh của đại thiếu gia, cho nên cả đời này cô cũng không thể về nhà họ Bạch nữa”.

The post Chương 4: Lôi cô ta ra appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>
Chương 5: Không thể tháo nhẫn ra được https://truyendoc.vn/xem/nguoi-vo-thu-bay-cua-tong-tai-ac-ma/chuong-5-khong-the-thao-nhan-ra-duoc-25/ Thu, 16 Dec 2021 14:40:42 +0000 https://truyendoc.vn/xem/nguoi-vo-thu-bay-cua-tong-tai-ac-ma/chuong-5-khong-the-thao-nhan-ra-duoc-25/ “Là ý gì? Các người muốn gì?”, Bạch Tinh Nhiên kinh ngạc tròn mắt nhìn bà ta.Bảo cô đã nhìn thấy bệnh của Nam Cung Thiên Ân rồi? Ý muốn nói bộ dạng của anh lúc phát bệnh tối hôm qua sao?Hôm qua trong phòng ngủ tối thui, cô vốn chẳng nhìn thấy gì cả!“Bây […]

The post Chương 5: Không thể tháo nhẫn ra được appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>

Bảo cô đã nhìn thấy bệnh của Nam Cung Thiên Ân rồi? Ý muốn nói bộ dạng của anh lúc phát bệnh tối hôm qua sao?

Hôm qua trong phòng ngủ tối thui, cô vốn chẳng nhìn thấy gì cả!

“Bây giờ cô có hai sự lựa chọn, thứ nhất, tự mình chọn lấy một cái kết cho mình”, lão phu nhân phẩy tay một cái, một cô giúp việc bê một cái khay bước vào, Bạch Tinh Nhiên kinh ngạc nhìn thấy trong khay có vải trắng, thuốc ngủ và dao gọt hoa quả.

Cô theo bản năng lùi về sau một bước, há hốc miệng nói: “Vậy thứ hai là gì?”

“Thứ hai, sáng sớm mai đi sân bay, ở nước ngoài sẽ có người sắp xếp chỗ ở cho cô”.

Bạch Tinh Nhiên nghe vậy thì hiểu rồi, muốn đẩy cô tới một nơi khỉ ho cò gáy, giam cầm cô, cả đời này không được bước chân vào Châu Thành nửa bước.

Nam Cung Thiên Ân anh ác lắm!

Bạch Tinh Nhiên gạt tay nữ giúp việc ra, mặt lạnh tanh nói: “Để tôi tự làm”.

Đây là một chiếc nhẫn vàng nạm ngọc, viên đá tròn màu đen bên trêи sáng lấp lánh, chiếc nhẫn nhìn giống như được mua lại từ một cửa hàng đồ cổ, kiểu dáng vô cùng đẹp.

Tối qua lúc Vương đại sư đeo chiếc nhẫn đó vào ngón áp út của cô, cô còn âm thầm khen chiếc nhẫn này thật đặc biệt, cô chưa nhìn thấy bao giờ, không ngờ còn chưa kịp đeo ấm tay đã phải tháo xuống rồi.

Đương nhiên, đây là đồ của Nam Cung Thiên Ân, cô không thèm lấy!

Chỉ là…

Cô nín thở tháo mạnh ra, nhưng chiếc nhẫn vẫn nằm im bất động trêи ngón áp út của cô, bất luận cô tháo cách nào cũng không tháo ra được.

Chị Hà nhìn ra vấn đề, bảo giúp việc mang nước khoáng tới, nhưng vẫn không có ích gì.

“Phu nhân, nhẫn không tháo ra được”, chị Hà sau khi đích thân thử, cung kính nói với Nam Cung phu nhân.

“Thế thì mau nghĩ cách tháo nó ra đi”, Nam Cung phu nhân vẫn câu nói đó, rồi quay người rời khỏi phòng khách.

Nam Cung Thiên Ân nằm trong phòng bệnh không tài nào ngủ được, thế là anh ngồi bật dậy, lấy từ trong ngăn kéo ra một viên thuốc an thần để uống.

Mấy năm nay, anh luôn phải nhờ đến thuốc an thần mới ngủ được, hơn nữa càng ngày càng phụ thuộc vào nó, cũng không biết có phải là do cái chết đang đến gần không.

Mãi mới ngủ được, thì từng cơn ác mộng lại đua nhau tới, giấc mơ nào cũng liên quan đến người con gái trong phòng giam, còn cả chiếc nhẫn mãi không tháo xuống được đó.

Rõ ràng là mới gặp một lần, mà anh cứ có cảm giác như đã quen từ rất lâu, càng nhìn càng thấy quen.

Hình ảnh vừa hiện lên, là vẻ mặt đau thương tuyệt vọng của cô nhìn anh chằm chằm nói, nếu như bỏ lỡ cô, thì cả đời này anh sẽ không thể tìm được ai khác thực sự phù hợp với chiếc nhẫn này nữa.

Nam Cung Thiên Ân mở to hai mắt, ngồi dậy trêи giường.

Những hạt mồ hôi nặng trĩu lăn từ trêи trán xuống, đây là lần đầu tiên anh mơ thấy như vậy, lần đầu anh mơ thấy một người con gái.

Trước đây có những người phụ nữ còn đáng thương hơn cô, thê thảm hơn cô, nhưng chưa một ai đi vào được giấc mơ của anh!

Sao có thể như vậy được? Là vì trêи người cô có bóng dáng của người phụ nữ đó sao?

Anh dùng ống tay áo lau mồ hôi trêи trán, bước xuống giường đi đến chỗ bình nước rót đầy một cốc uống ực một cái, sau đó sải bước đến bên ô cửa sổ chạm đất, yên lặng nhìn màn đêm đen đặc ngoài bên ngoài cửa sổ bệnh viện.

The post Chương 5: Không thể tháo nhẫn ra được appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>
Chương 6: Chê bai tôi? https://truyendoc.vn/xem/nguoi-vo-thu-bay-cua-tong-tai-ac-ma/chuong-6-che-bai-toi-25/ Thu, 16 Dec 2021 14:40:43 +0000 https://truyendoc.vn/xem/nguoi-vo-thu-bay-cua-tong-tai-ac-ma/chuong-6-che-bai-toi-25/ Trong thời gian một ngày một đêm, Bạch Tinh Nhiên đã bị nhốt trong căn nhà giam lạnh lẽo ở sân sau, cùng lúc có mấy người phụ nữ chuyên trách đến giúp cô tháo nhẫn, nhưng lần nào cũng tốn công vô ích.Cách nào cũng đã thử rồi, ngón tay của cô bị bọn […]

The post Chương 6: Chê bai tôi? appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>

Cách nào cũng đã thử rồi, ngón tay của cô bị bọn họ kéo đến tê dại, mà chiếc nhẫn vẫn nằm im bất động.

Bạch Tinh Nhiên vẫn mặc bộ đồ tối qua đi ngủ, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú ngủ trông rất an lành, trong màn đêm, ánh mắt của Nam Cung Thiên Ân lướt qua hai vết răng mờ mờ trêи cổ tay của cô, dừng lại một lúc, cuối cùng ánh mắt đặt trêи ngón tay áp út của cô.

Chiếc nhẫn vàng nạm ngọc đen đó sáng lấp lánh trong màn đêm.

Nam Cung Thiên Ân không nhịn được mà cúi xuống nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, nhưng không chờ anh tiếp tục, Bạch Tinh Nhiên vốn đang nằm co quắp ngủ say trêи giường đột nhiên rụt tay lại, tránh né bàn tay của anh.

Bàn tay to lớn của anh bơ vơ giữa không trung, một lúc sau mới thu về, đứng thẳng dậy.

Bạch Tinh Nhiên yếu ớt mở mắt ra, những gì cô nhìn thấy chỉ là một màn đêm tối đen.

“Tỉnh rồi à?”. Nam Cung Thiên Ân bình tĩnh hỏi.

Bạch Tinh Nhiên ngồi dậy trêи giường, sau khi nhìn ngó hai bên một vòng mới phát hiện ra một bóng dáng cao lớn đứng trước giường. Mặc dù không nhìn rõ mặt, nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được một luồng hơi thở lạnh lùng đang gây áp lực cho cô, cô nhớ đây là hơi thở của Nam Cung Thiên Ân. Bởi vì hơi thở của anh đặc biệt mê người, mà trong đêm tân hôn cô mới đại chiến với anh ba trăm hiệp, cho nên biết rất rõ.

Nhưng mà, Nam Cung Thiên Ân không phải tối qua đã được đưa đi viện cấp cứu rồi sao? Sao đột nhiên lại về rồi?

Cô nhìn anh, gương mặt sợ hãi: “Tôi không đến chỗ quỷ quái đó đâu, tôi không đi đâu!”

“Tôi đến để nói với cô một tin”. Nam Cung Thiên Ân nhìn không rõ vẻ sợ hãi trêи mặt của cô, lạnh nhạt cười: “Tôi quyết định sẽ giữ cô lại”.

Sao cơ? Nam Cung Thiên Ân giữ cô lại? Không bắt cô đi nữa?

“….Cho đến khi nào tháo được nhẫn xuống”. Nam Cung Thiên Ân nói nốt ra nửa câu còn lại.

Bạch Tinh Nhiên khó khăn lắm mới có một tia hi vọng đã bị dập tắt, biết ngay là tên ma quỷ Nam Cung Thiên Ân này không có gì tốt đẹp, hóa ra là vì chiếc nhẫn trêи tay cô.

“Có phải đợi lấy được chiếc nhẫn xuống, tôi sẽ bị đưa đến chỗ đó không?”. Cô liếc nhìn anh.

Nam Cung Thiên Ân lắc đầu: “Không, chỉ cần cô ngoan ngoãn phối hợp, bao giờ lấy được chiếc nhẫn, cô sẽ được tự do”.

“Thật hay giả vậy?”. Tia hi vọng vừa lụi tắt trong lòng Bạch Tinh Nhiên lại một lần nữa được nhen nhóm.

“Cô có thể lựa chọn không tin”.

“Không, tôi tin”. Nếu như không tin, vậy chẳng khác nào đến một tia hi vọng cũng không có sao? Vậy thà cô lựa chọn tin anh.

“Nhưng mà… tôi không tháo được nhẫn xuống”. Cô nói, hôm qua có bao nhiêu người chuyên nghiệp đến còn không tháo được, sao cô tháo được chứ?

“Cái đó là do cô thôi”. Nam Cung Thiên Ân nói xong thì cúi người xuống, một tay nhấc cằm cô lên, cúi đầu hôn lên môi cô.

“Ư…”. Bạch Tinh Nhiên định từ chối theo bản năng.

Nam Cung Thiên Ân bóp chặt mấy ngón tay dưới cằm cô, đôi môi mỏng ghé sát tai cô: “Sao? Cô muốn ra nước ngoài sống với bọn họ à?”

Không… cô không muốn!

“Hay là…. Cô cũng sợ tôi, chê bai tôi giống như bọn họ?”. Nụ hôn của anh càng sâu hơn.

Bạch Tinh Nhiên không dám phản kháng nữa, để mặc cho anh hôn, rồi anh lạnh nhạt chế giễu: “Nếu như bố cô đã bán cô cho tôi, vậy thì cô là người của Nam Cung Thiên Ân tôi, tôi muốn chạm vào cô thì đó là phúc đức của cô, hiểu chưa?”

Rõ ràng là anh bức mua, lại nói giọng khó nghe như thế, trong lòng Bạch Tinh Nhiên mặc dù tức giận, nhưng không dám thể hiện ra ngoài.

Đúng vào lúc cô cho rằng Nam Cung Thiên Ân sẽ đè cô ra giường, thì lại thả cô ra, lạnh lùng rời đi.

Anh cũng không biết tại sao bản thân lại chạy từ bệnh viện về đây để nhìn cô một cái, càng không biết trong cái nhìn này có ý nghĩa gì.

Là vì giấc mơ ban nãy sao?

The post Chương 6: Chê bai tôi? appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>
Chương 7: Sinh con https://truyendoc.vn/xem/nguoi-vo-thu-bay-cua-tong-tai-ac-ma/chuong-7-sinh-con-25/ Thu, 16 Dec 2021 14:40:45 +0000 https://truyendoc.vn/xem/nguoi-vo-thu-bay-cua-tong-tai-ac-ma/chuong-7-sinh-con-25/ Buổi sáng, chị Hà vứt tệp tài liệu trong tay đến trước mặt Bạch Tinh Nhiên, nói với gương mặt lạnh tanh: “Nội dung bên trong cô xem kĩ trước đi”.“Đây là cái gì?”, Bạch Tinh Nhiên nhận tệp tài liệu, mở ra, xem qua một lượt, bên trêи đại khái viết những ngày ở […]

The post Chương 7: Sinh con appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>

“Đây là cái gì?”, Bạch Tinh Nhiên nhận tệp tài liệu, mở ra, xem qua một lượt, bên trêи đại khái viết những ngày ở nhà Nam Cung không được lại gần từ đường của nhà Nam Cung, không được tiết lộ chút nào về bí mật của nhà Nam Cung, buổi tối lúc ở cùng Nam Cung Thiên Ân không được tùy tiện bật đèn…

Một đống thứ không được.

Không được bật đèn? Thế là sao?

Thảo nào hai lần gặp Nam Cung Thiên Ân, anh đều không bật đèn, tại sao thế? Chẳng lẽ là vì anh xấu xí? Không dám gặp người ta? Hay là… anh đã bị bệnh đến không ra dáng người nữa?

Bên dưới còn có, trong vòng hai tháng mang thai con thừa tự của nhà Nam Cung?

“Đại thiếu gia như rồng thần thấy đầu không thấy đuôi (hành tung thần bí), nhưng lại muốn tôi mang thai trong vòng hai tháng?”, cô tỏ vẻ không thể làm được.

Nam Cung phu nhân cười khẩy: “Bạch tiểu thư, mặc dù đã chứng minh cô không phải là tình nhân định mệnh của đại thiếu gia, nhưng nhẫn không tháo được, nhà Nam Cung chỉ đành miễn cưỡng giữ cô, mà tác dụng duy nhất khi giữ cô lại chính là sinh con”.

Mới đầu Nam Cung phu nhân đúng là định giải quyết cô như những người con gái trước đây, rồi chợt đổi ý, Nam Cung Thiên Ân chẳng mấy mà ba mươi rồi, nhưng lại chưa có con cái.

Nếu trong vòng một năm còn không tìm được tình nhân định mệnh kia, nếu không thể bước qua được mốc 30 tuổi như Vương đại sư nói, vậy thì nhà Nam Cung sẽ tuyệt tự, mà nếu Bạch Tinh Nhiên có thể trong vòng một năm này sinh con cho nhà Nam Cung, ít nhất… nhà Nam Cung còn có thể giữ được huyết mạch.

“Nhưng mà… đại thiếu gia nói chỉ cần tôi tháo nhẫn ra thì sẽ cho tôi tự do”, Bạch Tinh Nhiên ấp úng nói.

“Đợi cô sinh con trai rồi tôi cũng sẽ cho cô tự do”.

“Tôi không…”.

“Bạch tiểu thư, hiện tại đã là sự khoan dung lớn nhất của nhà Nam Cung với cô rồi, xin cô biết điểm dừng”, sự nhẫn nại của Nam Cung phu nhân gần như mất sạch.

Sự khoan dung lớn nhất gì, đây rõ ràng là muốn đổi cách hành hạ cô.

Muốn cô sinh con của Nam Cung Thiên Ân mới cho tự do? Vậy có khác gì bán con đâu? Có khác gì ông bố cầm thú của cô đâu?

Vậy tình hình hiện tại là cô không những phải tháo nhẫn, còn phải sinh con mới lấy được tự do?

An toàn sống qua một đêm, hôm nay là ngày lại mặt, chị Hà nhét đầy những món quà quý giá kiểu dáng khác nhau vào cốp xe, sau đó xoay người nói với Bạch Tinh Nhiên: “Đại thiếu gia chưa xuất viện, lại mặt hôm nay để lão Vương đi cùng thiếu phu nhân vậy”.

“Không thành vấn đề”, Bạch Tinh Nhiên không để ý, cũng không dám hi vọng xa vời Nam Cung Thiên Ân sẽ về cùng mình.

Ông chồng thần bí mặc dù có thực, nhưng lại chưa từng chính thức gặp mặt lần nào này, cô chỉ coi anh như không tồn tại.

Hơn nữa cô vốn cũng không định về nhà mẹ đẻ, vì về rồi cũng chỉ sẽ bị bố và mẹ kế đánh mắng, khinh bỉ.

Hôm nay cô có việc quan trọng phải làm, hơn nữa đã mong mỏi muốn ra ngoài lắm rồi.

Khó khăn lắm mới ra được khỏi nhà của nhà Nam Cung, cô bảo lão Vương đưa cô đến Bệnh viện Hồng Ân nổi tiếng nhất Châu Thành.

Cô biết Bạch Ánh An ở Khoa Bỏng của bệnh viện này, mặc dù Bạch Ánh An từ nhỏ đối xử không tốt với cô, nhưng dù sao cũng là chị ruột, cô không hi vọng cô ta có việc gì.

Xe dừng xong, cô vừa bước vào tòa nhà khoa nội trú của Khoa Bỏng, tìm tên của Bạch Ánh An ở quầy y tá, câu trả lời nhận được là không có ghi chép nhập viện của bệnh nhân này.

Bạch Tinh Nhiên sinh lòng hoài nghi, bố và mẹ kế rõ ràng đã nói với cô Bạch Ánh An bị thương vì hỏa hoạn, đang cấp cứu ở Bệnh viện Hồng Ân, sao lại không có tên hai người họ chứ?

Ôm nghi vấn trong lòng, cô về nhà họ Bạch.

Bạch Cảnh Bình và Hứa Nhã Dung đều đến công ty cả rồi, trong nhà yên tĩnh, cô bước vào phòng khách, loáng thoáng có thể nghe thấy âm thanh thái đồ ăn vang lên từ trong bếp, chắc là mẹ Lý đang chuẩn bị bữa trưa.

The post Chương 7: Sinh con appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>
Chương 8: Chân tướng https://truyendoc.vn/xem/nguoi-vo-thu-bay-cua-tong-tai-ac-ma/chuong-8-chan-tuong-25/ Thu, 16 Dec 2021 14:40:47 +0000 https://truyendoc.vn/xem/nguoi-vo-thu-bay-cua-tong-tai-ac-ma/chuong-8-chan-tuong-25/ Cô đi thẳng lên tầng, đi đến phòng ngủ của Bạch Ánh An.Giơ tay lên gõ cửa, không ai đáp lại. Có thể nghe thấy loáng thoáng âm thanh kì lạ, Bạch Tinh Nhiên nghi ngờ đẩy mở cửa, trong phòng ngủ không có ai, âm thanh dường như truyền ra từ phòng tắm.Khi cô […]

The post Chương 8: Chân tướng appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>

Giơ tay lên gõ cửa, không ai đáp lại. Có thể nghe thấy loáng thoáng âm thanh kì lạ, Bạch Tinh Nhiên nghi ngờ đẩy mở cửa, trong phòng ngủ không có ai, âm thanh dường như truyền ra từ phòng tắm.

Khi cô nhìn thấy hai bóng người quấn lấy nhau ở bồn rửa tay qua khe cửa phòng tắm, suýt nữa thì ngất xỉu luôn ra đất.

Hai người đang dốc sức quấn quýt chẳng phải chính là Lâm An Nam – bạn trai cô hẹn hò ba năm và Bạch Ánh An – người chị cùng bố khác mẹ của cô sao?

Não Bạch Tinh Nhiên nổ ầm, cơ thể cương cứng tại chỗ.

Bạch Ánh An chẳng phải đã bị hủy dung trong trận đại họa hoạn ở chung cư trước đó sao? Tại sao lại ở nhà? Hơn nữa cơ thể chẳng có chuyện gì hết.

Còn nữa, hai người họ sao lại tằng tịu với nhau? Bắt đầu bên nhau từ bao giờ?

Nhìn cơ thể quấn lấy nhau trong phòng tắm, Bạch Tinh Nhiên cuối cùng không thể nhìn nổi nữa, xoay người, tức đến mức cả người run rẩy.

Một người là bạn trai cô yêu ba năm, một người là chị ruột của cô.

Cô gần như là vật lộn để ổn định cơ thể, xoay người định rời khỏi nơi bẩn thỉu này.

Nhưng hai chân lại không nghe lời mà mềm nhũn, nghiêng người đập vào cửa phòng tắm.

Hai người bên trong bị âm thanh đột ngột này làm cho hết hồn, dừng hành động bẩn thỉu kia lại xoay đầu qua, khi họ nhìn thấy Bạch Tinh Nhiên tựa ở cửa với gương mặt trắng bệch, thì cùng sửng sốt mất một lúc.

“Mày cút đi cho tao!”, Bạch Ánh An túm lấy xà phòng thơm trêи giá để đồ đập vào người Bạch Tinh Nhiên, rồi kéo khăn tắm bao lấy cơ thể trần trụi của mình, trêи mặt vừa xấu hổ vừa tức giận.

Sắc mặt Lâm An Nam hơi u ám, khom lưng nhặt quần áo rơi vãi trêи sàn nhà tắm lên choàng vào người.

Bạch Tinh Nhiên đầu óc trống rỗng cuối cùng cũng hơi tỉnh táo lại, nhìn quét hai người trong phòng tắm run giọng nói: “Tại sao lại làm như vậy?”.

Lâm An Nam há miệng, bỗng chốc không biết phải nói gì.

Sự hoảng loạn trêи mặt Bạch Ánh An đã tan biến, cánh tay thon thả lõa lồ khoác lên ngực Lâm An Nam, cười trêu tức với Bạch Tinh Nhiên: “Vì tình yêu”.

“Lâm An Nam là bạn trai tao! Người anh ấy yêu là tao!”, Bạch Tinh Nhiên kϊƈɦ động xông lên bóp cổ Bạch Ánh An, gào thét thất thanh: “Nhất định là con đĩ mày quyến rũ anh ấy! Nhất định là mày…”.

Bạch Tinh Nhiên bóp không mạnh lắm, Bạch Ánh An lại cố ý bày ra dáng vẻ khổ sở, kêu khẽ: “An Nam… cứu em… nó muốn bóp chết em…”.

“Tao muốn bóp chết mày đó! Bóp chết mày…!”, Bạch Tinh Nhiên thấy cô ta thích giả vờ như vậy, thì tăng thêm sức, hai chị em vật lộn trong nhà tắm.

Thấy Bạch Ánh An đã là vẻ mặt đau khổ, Lâm An Nam cuối cùng cũng có hành động, giật cổ tay Bạch Tinh Nhiên, đẩy mạnh: “Đủ rồi!”.

Bạch Tinh Nhiên bị anh ta đẩy như vậy, trán đập vào bồn rửa tay, máu tươi chảy dọc theo má cô xuống.

Cơn đau dữ dội ập lên đầu, cô đần mặt, dù thế nào cũng không ngờ Lâm An Nam lại đẩy ngã mình vì Bạch Ánh An.

Lâm An Nam cũng không ngờ cô sẽ ngã bị thương, sững sờ một lúc rồi tiến lên định đỡ cô, nhưng lại bị cô hất văng.

Bạch Tinh Nhiên bình tĩnh lại, nhịn cơn đau trêи đầu, một tay đỡ bồn rửa tay, một tay ôm cái đầu đang chảy máu, gian nan bò dậy. Cô nhìn chằm chằm Bạch Ánh An vẫn là vẻ mặt “khó chịu” và biểu cảm phức tạp, cười tuyệt vọng: “Đây chính là mục đích các người lừa tôi vào nhà Nam Cung sao? Không có tôi thì các người có thể sung sướиɠ trong nhà không cần kiêng dè gì, thậm chí cũng không cần khóa cửa”.

Ánh mắt tuyệt vọng chuyển sang Lâm An Nam: “Lâm An Nam, lúc đầu anh nói với tôi rằng anh phải xuất ngoại học chuyên sâu, anh nói không muốn phân tâm vì tôi. Vì tiền đồ của anh, tôi nuốt nước mắt chấp nhận, tôi chủ động rời xa anh. Nhưng đến cuối cùng thì sao? Anh không những không xuất ngoại mà còn đến với chị ta, anh lừa tôi như vậy có xứng với lương tâm mình không?”.

Dù thế nào cô cũng không ngờ, thì ra cái gọi là xuất ngoại học chuyên sâu của Lâm An Nam chỉ là cái cớ để thoát khỏi cô.

Lừa đảo! Tất cả đều là kẻ lừa đảo!

The post Chương 8: Chân tướng appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>
Chương 9: Ván đã đóng thuyền https://truyendoc.vn/xem/nguoi-vo-thu-bay-cua-tong-tai-ac-ma/chuong-9-van-da-dong-thuyen-25/ Thu, 16 Dec 2021 14:40:49 +0000 https://truyendoc.vn/xem/nguoi-vo-thu-bay-cua-tong-tai-ac-ma/chuong-9-van-da-dong-thuyen-25/ Lâm An Nam không nói gì, Bạch Ánh An nói thật: “Tinh Nhiên, nói thật với mày vậy, tao với An Nam đã bên nhau từ một năm trước. Tao biết làm vậy không đúng, nhưng tao và An Nam yêu nhau thật lòng, cả đời này bọn tao đều không muốn chia xa nữa. […]

The post Chương 9: Ván đã đóng thuyền appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>

“Vớ vẩn!”, cả người Bạch Tinh Nhiên run rẩy, nhìn chằm chằm cô ta, nghiến răng nghiến lợi nói: “Bạch Ánh An, đồ đê tiện mày cướp bạn trai người khác thế mà còn không biết xấu hổ tự khen mình! Mày có cần mặt mũi nữa không hả? Mày tưởng tao không biết trong lòng mày đang nghĩ gì sao? Rõ ràng là mày không dám gả cho Nam Cung Thiên Ân, lại không dám từ chối hôn sự này, nên mới lên kế hoạch để tao thay mày gả cho Nam Cung Thiên Ân! Sao mày có thể đê tiện, bỉ ổi vậy chứ?”.

Ngày trước nhà Nam Cung đưa sính lễ đến nhà họ Bạch, chỉ đích danh muốn Bạch Ánh An – thiên kim nhà họ Bạch, bố hoảng rồi, sau đó bắt đầu nhắm vào đứa con gái riêng là cô. Không ngờ sau khi cô từ chối dứt khoát, bố cô lại nghĩ ra âm mưu là Bạch Ánh An bị hủy dung, vừa đấm vừa xoa ép cô gả vào nhà Nam Cung.

“Xem ra mày không ngốc chút nào, đúng thế, tao thích An Nam, tao muốn gả cho An Nam, nên để tác thành cho tao và An Nam, dù không gả mày cho nhà Nam Cung thì bố cũng sẽ gả mày cho người khác. Còn về hôn sự của nhà Nam Cung, nhà họ Bạch không từ chối được, cũng không có bản lĩnh từ chối, cho nên chỉ đành thiệt thòi mày vậy”, Bạch Ánh An đột nhiên đánh giá cô với vẻ ngạc nhiên: “Đúng rồi, nghe đồn Nam Cung Thiên Ân là một con bệnh, còn khắc vợ, phụ nữ gả cho anh ta đều không sống được, tại sao mày lại sống được đến ngày lại mặt chứ?”.

Nói xong cô ta lại cười khẩy mỉa mai: “Nhưng mày cũng đừng đắc ý, dù giờ mày không sao, thì chẳng mấy mà cũng sẽ chết ở nhà Nam Cung”.

“Mày…”, Bạch Tinh Nhiên tức đến nghiến răng.

Bạch Ánh An lại không để ý cơn giận của cô, nghiêng người tiến sát lại nhìn chằm chằm cô: “Đây chính là kết cục cho việc mẹ mày quyến rũ bố tao, cũng là kết cục cho kẻ làm con riêng như mày”.

“Ôi… còn cả gương mặt này của mày nữa: “Bạch Ánh An xoay mặt, nhìn Lâm An Nam cười mỉm chi nói: “An Nam, anh biết tại sao nó lại giống hệt em không? Đó là vì…”.

“Mày câm mồm cho tao!”, Bạch Tinh Nhiên gào thét vung tay tát vào mặt cô ta, nhưng lại bị Lâm An Nam ở bên cạnh túm cổ tay.

Sắc mặt Lâm An Nam hung dữ: “Tinh Nhiên, ván đã đóng thuyền, em đừng đấu tranh vô ích ở đây nữa, tôi xử lý vết thương cho em đã, sau đó thì đưa em về nhà Nam Cung”.

Bạch Tinh Nhiên chuyển ánh mắt tức giận sang anh ta, cắn răng nức nở nói: “Lâm An Nam, đây chính là thái độ của anh sao? Anh thực sự đã yêu chị ta từ một năm trước sao?”.

Ngón tay cô nâng lên, chỉ thẳng vào Bạch Ánh An.

Lâm An Nam nhìn cô, cuối cùng gật đầu: “Xin lỗi…”.

Nghe thấy tiếng “xin lỗi” của anh ta, trái tim Bạch Tinh Nhiên vỡ vụn, thảo nào một tuần trước khi cô khóc lóc kể với anh ta mình phải gả cho Nam Cung Thiên Ân, phản ứng đau khổ anh ta thể hiện lại giả dối như vậy, giả đến mức không cả níu kéo cô nhiều thêm mấy lần.

The post Chương 9: Ván đã đóng thuyền appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>
Chương 10: Bỏ chạy https://truyendoc.vn/xem/nguoi-vo-thu-bay-cua-tong-tai-ac-ma/chuong-10-bo-chay-25/ Thu, 16 Dec 2021 14:40:50 +0000 https://truyendoc.vn/xem/nguoi-vo-thu-bay-cua-tong-tai-ac-ma/chuong-10-bo-chay-25/ “Em gái ngoan, giờ chắc bỏ cuộc rồi chứ?”, Bạch Ánh An cười đắc ý, cố ý tựa người vào lòng Lâm An Nam, kiễng chân hôn vào môi anh ta.Khiêu khích như vậy, dù là người nhu nhược thế nào thì cũng phải biết phản kháng.Bạch Tinh Nhiên gật đầu, sau đó cười khẩy: […]

The post Chương 10: Bỏ chạy appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>

Khiêu khích như vậy, dù là người nhu nhược thế nào thì cũng phải biết phản kháng.

Bạch Tinh Nhiên gật đầu, sau đó cười khẩy: “Rất tốt, nhưng các người cũng đừng đắc ý quá, các người cảm thấy tôi dễ bắt nạt đúng không? Vậy thì hôm nay dù có phải đồng quy vu tận với các người thì tôi cũng sẽ không để các người đạt được gian kế”.

“Mày muốn làm gì?”, Bạch Ánh An sầm mặt.

“Giờ tôi sẽ về nói với Nam Cung lão phu nhân, tôi tên là Bạch Tinh Nhiên chứ không phải Bạch Ánh An, mọi việc đều do chị và Lâm thiếu gia lên kế hoạch. Các người nói xem nếu để lão phu nhân biết sự thực này, thì nhà họ Bạch và nhà họ Lâm có thể đứng vững ở Châu Thành không? Hai người các người còn có tâm trạng tằng tịu ở đây không?”.

“Mày điên rồi!”, Bạch Ánh An sốt ruột: “Nếu mày nói chân tướng ra, thì chính mày cũng không sống được”.

“Có các người chôn cùng, tôi chết cũng vẻ vang!”.

“Mày dám!”.

Đối mặt với sự uy hϊế͙p͙ của Bạch Ánh An, Bạch Tinh Nhiên chỉ nhếch mép cười khẩy, sau đó xoay người nhanh chân xuống tầng.

Bạch Ánh An điên tiết đuổi theo xuống, vừa gọi người làm ở tầng dưới giúp đỡ bắt cô, Bạch Tinh Nhiên tăng nhanh tốc độ bước chân, nhanh chóng lao về phía cổng.

Nước mắt lăn dài trêи má cô, làm nhòe hai mắt.

Bước chân cô càng chạy càng nhanh, chỉ muốn nhanh chóng chạy trốn khỏi cặp nam nữ tởm lợm này.

Phía sau, là Bạch Ánh An thét gào giận dữ: “An Nam, bắt lấy nó, nhanh lên, đừng để nó chạy mất…”.

Cửa lớn nhà họ Bạch chỉ cần đi một đoạn ngắn là có thể chạy đến đường cái, do nước mắt làm mờ tầm nhìn, Bạch Tinh Nhiên sốt ruột không nhìn thấy chiếc Skyker đang đi tới, lao thẳng vào.

Vốn dĩ cô đã bị thương ở trán, cú va chạm này vừa hay va phải vết thương ban đầu, đau đến mức cô hoa mắt chóng mặt.

Ngay sau đó, cô được một người đàn ông ôm vào khuỷu tay, bên tai vang lên một giọng nói trầm trầm gợi cảm mà quen thuộc: “Muốn chết à?”, âm thanh êm tai có vẻ không vui.

Cô ngẩng gương mặt giàn giụa nước mắt lên, ánh mắt qua làn nước mắt nhìn vào mặt anh. Quả nhiên, gương mặt anh cũng hoàn hảo mê người như giọng nói, đẹp trai đến mức không có thiên lý. Ngoài vẻ tái nhợt của bệnh nặng vừa khỏi ra, thì những cái khác đều có thể nói là tuyệt mỹ.

Cô xác định mình chưa từng gặp người đàn ông trước mặt, cô lúc này cũng không có tâm trạng nghĩ tại sao mình lại cảm thấy giọng nói của anh quen thuộc, chỉ muốn nhanh chóng bỏ trốn khỏi hai kẻ đê tiện kia.

“Xin anh… đưa tôi đi”, cô gần như là cầu khẩn nói với anh câu này.

Cô không nhận ra Nam Cung Thiên Ân, Nam Cung Thiên Ân lại nhận ra cô ngay từ ánh mắt đầu tiên, nhìn máu chảy không ngừng trêи trán cô, sau khi hơi do dự thì ôm cô lên đi về phía xe.

“Con khốn, mày đừng đi! Đứng lại cho tao!”, lúc Bạch Ánh An đuổi ra đến nơi, vừa hay nhìn thấy Bạch Tinh Nhiên được Nam Cung Thiên Ân ôm lên một chiếc xe sang.

Đợi cô ta đuổi đến thì chiếc xe sang đã khởi động lại, lên đường rồi.

Lâm An Nam lái xe cũng đuổi đến nơi rồi, Bạch Ánh An tiến lên, sau khi kéo mở cửa lên xe thì nói: “Em nhìn thấy nó chạy theo một gã đàn ông rồi, chính là chiếc Skyker phía trước, mau bám theo…”.

Lam An Nam gật đầu, giẫm kịch chân ga.

Nam Cung Thiên Ân đỗ xe ở cửa Bệnh viện Hồng Ân, sau khi dừng xe xong thì ôm lấy Bạch Tinh Nhiên đang mơ mơ màng màng từ phía sau xe ra, đi vào bệnh viện.

Bác sĩ nhìn thấy Nam Cung Thiên Ân, kinh ngạc hỏi: “Thiên Ân thiếu gia, chẳng phải cậu vừa xuất viện sao? Sao lại quay lại rồi?”.

“Bất cẩn va phải người ta, làm ơn giúp tôi xử lý một chút”, anh đặt Bạch Tinh Nhiên lên giường bệnh di động để bác sĩ chữa trị.

The post Chương 10: Bỏ chạy appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>