Notice: Function _load_textdomain_just_in_time was called incorrectly. Translation loading for the acf domain was triggered too early. This is usually an indicator for some code in the plugin or theme running too early. Translations should be loaded at the init action or later. Please see Debugging in WordPress for more information. (This message was added in version 6.7.0.) in /home/users/1/minminvn/web/truyendoc.vn/wp-includes/functions.php on line 6170

Warning: Cannot modify header information - headers already sent by (output started at /home/users/1/minminvn/web/truyendoc.vn/wp-includes/functions.php:6170) in /home/users/1/minminvn/web/truyendoc.vn/wp-includes/feed-rss2.php on line 8
Truyện Cô Vợ Quê Mùa Của Tổng Tài Thâm Sâu - TRUYỆN ĐỌC https://truyendoc.vn/truyen/co-vo-que-mua-cua-tong-tai-tham-sau/ Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện đầy đủ. Truyện Đọc luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Mon, 20 Dec 2021 05:07:37 +0000 en-US hourly 1 https://wordpress.org/?v=7.0 Chương 1 https://truyendoc.vn/xem/co-vo-que-mua-cua-tong-tai-tham-sau/chuong-1-27/ Mon, 20 Dec 2021 05:06:19 +0000 https://truyendoc.vn/xem/co-vo-que-mua-tong-tai-tham-sau/chuong-1-27/ Chương 1: Kẻ thế thân. Thời tiết ở thành phố Nam Dương vào tháng mười hai rất rất lạnh. Trận tuyết lớn phủ xuống cả thành phố khiến ban đêm lạnh lẽo lại càng thêm vắng vẻ, đìu hiu. Nhưng lúc này tại phòng VVIP trong một khách sạn bảy sao, bầu không khí lại […]

The post Chương 1 appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>
Chương 1: Kẻ thế thân.

Thời tiết ở thành phố Nam Dương vào tháng mười hai rất rất lạnh.
Trận tuyết lớn phủ xuống cả thành phố khiến ban đêm lạnh lẽo lại càng thêm vắng vẻ, đìu hiu.
Nhưng lúc này tại phòng VVIP trong một khách sạn bảy sao, bầu không khí lại vô cùng nóng bỏng.
“Đau…” Giọng nói nũng nịu của cô gái khiến người khác nghe mà thương tiếc, thân thể cô gái cong lên, trên trán toàn là mồ hôi.
“Ngoan, ráng chịu thêm một chút nữa là hết đau rồi, được không?” Bờ môi mỏng gợi cảm của người đàn ông dán vào tai cô gái, hơi thở ấm áp, giọng nói quyến rũ khiến thân thể căng thẳng của cô dần dần thả lỏng.
“Đừng sợ…”
Cô gái cắn môi, gương mặt tái nhợt giàn giụa nước mắt, nắm tay siết chặt của cô từ từ buông ra.
“Tử Diễm…”
Người đàn ông thấy cô đã thả lỏng thì dịu dàng gọi tên cô.
Một nụ hôn đầy mùi rượu kéo dài từ cổ cô xuống dưới.
Cô gái từ từ ngước mắt lên, dựa vào ánh sáng yếu ớt ở đầu giường nhìn vào mắt người đàn ông.
“Đừng sợ, có anh ở đây, đừng sợ được không?” Người đàn ông nở nụ cười, đôi mắt sâu thẳm hấp dẫn người nhìn vào, đôi mắt ấy đang nhìn cô vô cùng chân thành.
Cô gái nhìn anh đầy mơ màng, dần dần, ánh mắt cô cũng hiện lên vẻ quyến rũ say lòng người nhưng sau đó cô đã chìm trong nụ hôn của người đàn ông…
Tuyết bên ngoài càng lúc càng lớn còn đêm của bọn họ chỉ vừa mới bắt đầu.
Ba giờ rưỡi sáng.
Điện thoại của cô gái sáng lên một cái, trên màn hình điện thoại là số 198, nội dung chỉ là một khoảng trống.
Cô vội vàng ngồi dậy, nhẹ chân nhẹ tay mặc quần áo, từ từ bước xuống giường.
Cô quay đầu nhìn lại người đàn ông đang ngủ trên chiếc giường lớn.
Gương mặt hoàn mỹ dưới ngọn đèn vẫn đẹp trai như thế, dù đang ngủ thì cũng là bức tranh cực kỳ đẹp đẽ.
Cô gái cắn môi, hít một hơi thật sâu rồi không lưu luyến gì nữa.
Cô quay người, dứt khoát rời khỏi phòng, mở cửa.
“Được không?” Có một cô gái đội mũ và đeo kính râm đứng ngoài cửa, cô ta lén đứng một bên, cẩn thận hỏi.
“Ừ.”
“Thật không?” Cô gái đeo kính cười, lập tức đứng thẳng người.
“Ừ, anh ta ngủ rồi.”
“Được, mày đi đi!” Cô gái kia chuẩn bị đi vào.
Có điều, cô vẫn đứng nguyên ở cửa không đi: “Tiền đâu?”
Cô gái đeo kính đen nghe thế thì nhíu mày lại, gỡ mũ và kính râm xuống.
Cô ta giống hệt cô gái đang đứng ở cửa.
Có điều, cô gái đứng ở cửa lại mang đến cho người khác cảm giác thông minh và ưu tú hơn hẳn.
“Tao mà thèm lừa mày à, tiền thì mày cứ tới chỗ bố lấy, mày mau đi đi, tránh ra dùm, nếu làm hỏng chuyện tốt của tao thì mày chết chắc đó!” Cô gái kia hung dữ nói với cô.
“Được!” Cô nghe thế thì tránh đường.
“Mang mấy cái này rồi đi!” Cô gái kia nhét kính râm và mũ vào tay cô, vội vàng đi vào phòng đóng cửa lại.
Cô mỉm cười, nụ cười chứa đầy sự cay đắng. Nhưng cô không hề có chút lưu luyến nào, đội mũ và kính râm, thẳng lưng rời khỏi đó.
Trên xe taxi, cô nhìn bầu trời đầy tuyết, lấy điện thoại nhấn nút gọi.
“Bác sĩ Vương, mọi người đừng dừng thuốc của mẹ tôi, tôi sẽ lập tức chuyển tiền qua, đúng thế, tôi đảm bảo!” Sau khi cô chắc chắn bệnh viện sẽ không dừng thuốc thì cúp điện thoại.
Cô tên là Vân Tử Lăng, năm nay hai mươi tuổi.
Cô gái lúc nãy tên là Vân Tử Diễm, cũng hai mươi tuổi.
Cô là chị em song sinh với cô ta.
Vân Tử Diễm sinh sớm hơn cô mười giây, là chị của cô.
Có điều, lúc hai người được ba tuổi thì bố mẹ cô ly hôn. Cô được mẹ nuôi còn Vân Tử Diễm theo bố.
Từ đó về sau, hai người chưa bao giờ xuất hiện cùng một lúc.

The post Chương 1 appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>
Chương 2 https://truyendoc.vn/xem/co-vo-que-mua-cua-tong-tai-tham-sau/chuong-2-27/ Mon, 20 Dec 2021 05:07:10 +0000 https://truyendoc.vn/xem/co-vo-que-mua-tong-tai-tham-sau/chuong-2-27/ Chương 2: Đối xử khác biệt. Xe taxi đưa cô đến khu nhà giàu ở thành phố Nam Dương rất nhanh. Những biệt thự ở đây cái nào cũng tầm mấy chục tỷ, an ninh cũng rất chặt chẽ. Cô gọi một cú điện thoại, xe taxi đi vào rất thuận lợi. “Bác tài ơi, […]

The post Chương 2 appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>
Chương 2: Đối xử khác biệt.

Xe taxi đưa cô đến khu nhà giàu ở thành phố Nam Dương rất nhanh.
Những biệt thự ở đây cái nào cũng tầm mấy chục tỷ, an ninh cũng rất chặt chẽ.
Cô gọi một cú điện thoại, xe taxi đi vào rất thuận lợi.
“Bác tài ơi, phiền bác tài đợi cháu một chút, cháu sẽ quay lại nhanh thôi ạ.”
Ở đây rất khó bắt xe, cô nhận tiền xong phải vội chạy về bệnh viện.
“Được thôi!”
Cô vội xuống xe, nhấn chuông cửa biệt thự.
Rất nhanh đã có người giúp việc đến mở cửa cho cô.
“Cô chủ, cô về…” Khuôn mặt tươi cười của người giúp việc cứng lại sau khi nhìn thấy rõ cách ăn mặc của cô: “Tìm ông chủ à?”
“Vâng!”
“Cô chờ một lát, tôi thông báo cho ông chủ.” Vẻ mặt người giúp việc hơi lạnh lùng.
“Tôi đã gọi điện cho ông ấy rồi.”
Người giúp việc nhíu mày, giọng điệu hơi không vui: “Cô vào đi!”
Cô đi vào rất nhanh, căn biệt thự này khá rộng rãi, lắp đặt rất nhiều thiết bị phong cách châu Âu, nhìn một cái đã biết là hàng sang trọng rồi.
Ông Vân ngồi trên sofa đọc báo, thấy cô vào thì thong thả buông tờ báo xuống.
“Làm xong chuyện rồi à?” Người phụ nữ ngồi bên cạnh Vân Hâm Bằng lại vội vàng hỏi.
“Ừ, chị ấy vào phòng rồi.”
“Không ai phát hiện chứ?”
“Không có!”
“Tốt quá rồi!” Người phụ nữ đó rất xinh đẹp, trang điểm kỹ càng, làn da được chăm sóc tốt đến mức không có chút nếp nhăn nào.
Vân Hâm Bằng buông tờ báo xuống, cũng nở nụ cười: “Nhất định cậu Hoắc sẽ lấy Tử Diễm của chúng ta!’
“Đúng thế, chỉ cần Tử Diễm nhà chúng ta gả vào nhà họ Hoắc thì nhà họ Vân sẽ nâng cao được địa vị, sau này con của chúng ta cũng có những con đường phát triển tốt hơn!”
“Đúng thế!” Vân Hâm Bằng cười: “Nhà họ Hoắc à, chúng tôi đây cũng là bị ép lắm mới phải làm vậy thôi!”
“Ông chuẩn bị tiền của tôi xong chưa?” Cô cắt lời bọn họ.
Đây là nguyên nhân mà Vân Hâm Bằng ly hôn.
Lúc mẹ cô đang ở cữ, người đàn ông này ngoại tình, bà ta sinh cho ông ta một đứa con trai.
Sau đó Vân Tử Diễm sống cùng người phụ nữ này từ nhỏ, bây giờ đã coi bà ta như mẹ ruột.
Cô ta đối xử với mẹ ruột của mình còn không bằng đối xử với người ăn xin ngoài đường.
Vân Hâm Bằng nhíu mày nhìn đứa con gái lớn lên giống Tử Diễm như đúc: “Mày nhìn bộ dạng của mày kia, thật là bần cùng!”
Hai bàn tay của Vân Tử Lăng xiết chặt lại, cô đứng thẳng người.
“Ông đừng nóng giận, sao ông có thể so sánh đứa con người đàn bà kia mang đi với Tử Diễm nhà chúng ta chứ, đám dân quê thì phèn là đúng rồi!”
“Dân quê?” Cô khẽ lẩm bẩm hai chữ đó, nở nụ cười châm chọc: “Hôm qua ai là người nhờ vả dân quê thế nhỉ?”
Nắm tay của cô từ từ buông lỏng, cô biết rằng không cần thiết phải tức giận vì những người như thế này.
“Mẹ mày dạy mày như thế sao? Sao mày dám cãi người lớn hả? Mày còn coi tao là bố mày không?” Vân Hâm Bằng đột nhiên trợn mắt, cao giọng nói.
Bố?
À!
Ông ta đã bao giờ làm tròn trách nhiệm của một người bố chưa?
“Ánh mắt đó của mày có ý gì?” Vân Hâm Bằng đứng dậy giơ tay lên trước mặt cô.
“Ông đánh đi, dù sao ông cũng chưa từng coi tôi là con gái của ông!” Cô nhìn chằm chằm ông ta, ánh mắt đó như nhìn một người xa lạ.
Vân Hâm Bằng bị ánh mắt ấy của cô nhìn đến mức mất tự nhiên, ông ta rơi vào tình cảnh khó xử, đánh không được mà bỏ qua cho cô thì cũng không ổn.
“Thôi được rồi, cầm đi!” Cố Di Nhân đưa tờ chi phiếu trong túi quần cho cô: “Mau đi nhanh đi, nhanh nhanh!”
Vân Tử Diễm nhìn hạn mức của chi phiếu, sáu trăm triệu.
Từ nhỏ đến lớn, người mang tiếng là bố này chưa bao giờ cho cô một đồng.
Hôm nay ông ta lại cho cô sáu trăm triệu vì muốn cô thế chỗ cho chị gái đã mất trinh từ lâu.
Cái màng kia của cô đúng là đáng giá thật!
Vân Tử Lăng nở nụ cười, nhưng nụ cười này lạnh đến tận đáy lòng.
Cô cất chi phiếu vào túi, xoay người rời khỏi đó.
“Đứng lại!” Vân Hâm Bằng đột nhiên mở miệng.
Cô khựng lại nhưng không hề quay đầu.
“Cầm tiền đó quay về quê đi, đừng xuất hiện ở thành phố Nam Dương nữa!” Giọng nói của Vân Hâm Bằng lạnh như băng.
Cố Di Nhân ngạc nhiên, bà ta lập tức hùa theo: “Không sai, đừng bao giờ xuất hiện trên cái đất Nam Dương này nữa, ở Nam Dương có một mình Tử Diễm là đủ rồi!”
Vân Tử Lăng cầm túi, siết chặt nó trong tay.
Bọn họ sợ à?
Sợ cô phá hỏng chuyện của bọn họ sao?
Đúng là người bố, người mẹ kế mẫu mực của cả nước.

The post Chương 2 appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>
Chương 3 https://truyendoc.vn/xem/co-vo-que-mua-cua-tong-tai-tham-sau/chuong-3-27/ Mon, 20 Dec 2021 05:07:27 +0000 https://truyendoc.vn/xem/co-vo-que-mua-tong-tai-tham-sau/chuong-3-27/ Chương 3: Tuyên bố ngày đính hôn. Vân Tử Lăng nhận được tiền, vội vàng chạy đến bệnh viện nộp viện phí. Sau khi trở lại phòng bệnh, người phụ nữ đang nằm trên giường thấy cô thì lập tức ngồi dậy khẽ gọi: “Tử Lăng…” “Mẹ.” Vân Tử Lăng chạy lại, lo lắng hỏi: […]

The post Chương 3 appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>
Chương 3: Tuyên bố ngày đính hôn.

Vân Tử Lăng nhận được tiền, vội vàng chạy đến bệnh viện nộp viện phí.
Sau khi trở lại phòng bệnh, người phụ nữ đang nằm trên giường thấy cô thì lập tức ngồi dậy khẽ gọi: “Tử Lăng…”
“Mẹ.” Vân Tử Lăng chạy lại, lo lắng hỏi: “Mẹ, sao mẹ còn chưa ngủ? Mẹ đói bụng sao? Con mua cho mẹ chút gì ăn nhé?”
“Con nhóc ngốc này, ban nãy con mới nhờ người đưa cơm cho mẹ đấy, mẹ không đói.” Bạch Hải Quỳnh cầm tay cô, xót xa nói: “Bố con không bảo con ở lại sao, nghe nói ở ngoài tuyết rơi rồi, con lạnh không?”
Bạch Hải Quỳnh nói xong thì kéo tay cô đặt trong chăn mình.
Lòng Vân Tử Lăng ấm áp, cô lắc đầu: “Con không lạnh.”
Bạch Hải Quỳnh đau lòng nhìn cô, kéo cô ngồi xuống, nhìn thoáng qua tóc cô: “Tóc của con…”
Vân Tử Lăng ngạc nhiên nhìn tóc mình. Tóc của cô vốn là màu đen, nhưng vì muốn giả thành chị nên cô mới nhuộm tóc.
“Dạ, do chị đấy ạ. Con đi tới hỏi mượn tiền bố, đúng lúc gặp chị đang làm tóc, chị bảo con cũng vào làm một chút.” Vân Tử Lăng kéo kéo tóc mình: “Mẹ thấy sao, hơi kì lạ đúng không?”
“Đẹp, đẹp mà…” Bạch Hải Quỳnh cười nói, sau đó cẩn thận hỏi: “Chị con… Chị con có nói gì không?”
“Chị ấy, chị ấy bảo là khi nào hết bận thì sẽ tới thăm mẹ!” Vân Tử Lăng né tránh ánh mắt mẹ mình.
Bạch Hải Quỳnh cũng hụt hẫng, bà không nói gì thêm.
Nhưng ánh mắt của bà hiện lên sự thất vọng và cô đơn.
Thật ra trong lòng hai người đều hiểu rằng Vân Tử Diễm không muốn nhận hai người.
“Được rồi mẹ à, bố bảo mẹ mau dưỡng bệnh cho tốt đi.” Vân Tử Lăng lập tức đổi chủ đề.
Bạch Hải Quỳnh nhìn cô, nở nụ cười cay đắng: “Tử Lăng, sau này đừng hỏi mượn tiền bố con nữa. Ông ấy có… có gia đình của mình rồi, con đến đó cũng không hay lắm đâu. Căn bệnh này của mẹ khó mà trị dứt lắm…”
“Mẹ, mẹ nói gì thế. Bố nói rằng không có tiền thì bảo ông ấy, dù sao thì con cũng là con ông ấy, sao ông ấy nỡ để con mất mẹ được!”
Viền mắt Bạch Hải Quỳnh đỏ lên, bà kéo tay cô, Vân Tử Lăng thuận thế tựa lên người bà, đôi mắt cô cũng đỏ lên…
Ngày hôm sau.
Giữa trưa, Vân Tử Lăng đến nhà ăn lấy cơm rồi cùng ngồi ăn với Bạch Hải Quỳnh trong phòng bệnh.
“Ôi, mau nhìn này, thằng nhóc này đúng là đẹp trai!” Đột nhiên dì Vương nằm giường bên cạnh cảm thán một câu.
Vân Tử Lăng và Bạch Hải Quỳnh nghe thế thì nhìn về phía TV.
Trên màn hình TV chiếu hình ảnh một đôi trai tài gái sắc. Vân Tử Lăng nhíu mày, hơi lo lắng nhìn Bạch Hải Quỳnh.
Quả nhiên tay bưng bát của Bạch Hải Quỳnh run lên. Lý do là vì cô gái đứng bên cạnh người đàn ông trong TV kia, đó chính là con gái của bà, Vân Tử Diễm!
Có rất nhiều phóng viên nhào lên phỏng vấn họ.
“Tổng giám đốc Hoắc, anh thật sự muốn đính hôn với cô chủ nhà họ Vân sao ạ?”
Có rất nhiều micro giơ lên, dường như chỉ hận không thể nhét vào miệng bọn họ.
Người đàn ông trên TV không nói lời nào, anh chỉ đứng ở đó thôi nhưng lại khó mà che giấu nổi sự kiêu ngạo trời sinh khiến đám phóng viên nghẹt thở.
Vân Tử Diễm cắn môi, hơi thấp thỏm nhìn người đàn ông đứng bên cạnh.
Ngay lúc này, người đàn ông lạnh lùng nở nụ cười, ôm chầm cô gái bên cạnh rồi cười khẽ: “Hoắc Ảnh Quân tôi chính thức thông báo, thứ bảy tuần sau tôi sẽ đính hôn với Vân Tử Diễm, con gái của Vân Hâm Bằng!”
Lập tức có vô số ánh đèn flash nháy lên. Cô gái đứng bên cạnh người đàn ông bịt miệng kinh ngạc, sau đó rơi nước mắt.
Một giây sau, trên màn hình lập tức xuất hiện rất nhiều tiêu đề.
“Người đàn ông khiến vô số phụ nữ điên cuồng, tổng giám đốc tập đoàn SKI với giá trị hơn mấy trăm tỷ đồng.”
“Hoắc Ảnh Quân tuyên bố ngày đính hôn với cô chủ nhà họ Vân.”
“Thì ra là nhà giàu số một thành phố Nam Dương, đúng là trai tài gái sắc!” Dì Vương vừa ăn cơm vừa cười cười bình luận.
“Mẹ…” Vân Tử Lăng thở dài một tiếng.
Tay của Bạch Hải Quỳnh run rẩy, cuối cùng bà từ từ đặt bát xuống.
“Mẹ…”
“Tử Lăng, mẹ muốn ngủ một lát…”
Vân Tử Lăng mím môi, cô định nói điều gì đó nhưng lại không biết nên an ủi mẹ thế nào. Cô khẽ thở dài một tiếng, đeo khẩu trang vào, cầm bát đũa ra ngoài.

The post Chương 3 appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>
Chương 4 https://truyendoc.vn/xem/co-vo-que-mua-cua-tong-tai-tham-sau/chuong-4-27/ Mon, 20 Dec 2021 05:07:28 +0000 https://truyendoc.vn/xem/co-vo-que-mua-tong-tai-tham-sau/chuong-4-27/ Chương 4: Rốt cuộc mọi chuyện đã sai ở đâu?. Bảy giờ tối. Phòng làm việc của tổng giám đốc SKI. “Anh Quân…” Vân Tử Diễm ngồi trong phòng làm việc của anh, xấu hổ nhìn anh một cái. Hoắc Anh Quân kéo tay cô ta, ôm cô ta vào lòng: “Hôm nay có mệt […]

The post Chương 4 appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>
Chương 4: Rốt cuộc mọi chuyện đã sai ở đâu?.

Bảy giờ tối.
Phòng làm việc của tổng giám đốc SKI.
“Anh Quân…” Vân Tử Diễm ngồi trong phòng làm việc của anh, xấu hổ nhìn anh một cái.
Hoắc Anh Quân kéo tay cô ta, ôm cô ta vào lòng: “Hôm nay có mệt không?”
Giọng nói của người đàn ông rất trầm thấp, cực kỳ mê người, êm tai đến mức khiến người ta mơ màng.
Vân Tử Diễm vội lắc đầu, giọng nói mềm mại nhưng lộ ra vẻ vui sướng khó mà che giấu: “Không, em không mệt…”
Hôm nay anh tổ chức một buổi họp báo, tuyên bố ngày đính hôn của hai người.
Sao cô ta lại mệt được chứ, cô ta hạnh phúc còn không kịp.
Từ lúc cô ta gặp người đàn ông này lần đầu vào năm sáu tuổi thì cô ta đã yêu anh sâu sắc.
Hoắc Ảnh Quân mỉm cười, ngón tay với vết chai mỏng xoa nhẹ gương mặt cô ta, cúi đầu nói: “Chuyện lễ đính hôn cuối tuần cứ giao cho anh, em chỉ cần tới trường học hành cho tốt là được, biết chưa?”
Vân Tử Diễm xấu hổ gật đầu, cô hơi ngượng ngùng giương mắt nhìn anh.
Người đàn ông cao ít nhất một mét chín, dù bây giờ anh đang ngồi bên bàn làm việc vẫn có vẻ rất cao lớn. Đồng thời anh còn rất đẹp trai, đẹp trai đến mức không còn từ ngữ nào có thể miêu tả được. Ngoại hình của anh, sự thành thục của anh, sự quyến rũ của anh, tất cả những gì thuộc về anh đều khiến người ta điên cuồng.
Không ai biết được vì để có được anh mà cô ta đã bỏ ra biết bao công sức.
Không ai biết được cô ta đã gạt bỏ bao nhiêu cô chủ nhà giàu trong âm thầm.
Cũng may là ông trời rất công bằng, thấy những cố gắng của cô ta nên cuối cùng đã biến giấc mơ của cô ta thành hiện thực.
Tuyết bên ngoài nhẹ nhàng tung bay, cả thành phố đều bao trùm bởi sự lạnh lẽo.
Nhưng trong căn phòng này, bầu không khí mờ ám dần trở nên nóng bỏng.
Vân Tử Diễm hơi hồi hộp, trái tim cô ta đập thình thịch trong lồng ngực. Cô ta rất mong chờ chuyện đó sẽ xảy ra.
Tuy rằng tối hôm qua lần đầu của anh không dành cho cô ta, nhưng chỉ cần sau này lần nào cũng là cô ta, chỉ cần như thế thì tốt rồi!
Huống gì nơi này là phòng làm việc, làm ở đây… Cô ta càng nghĩ mặt càng đỏ, càng cảm thấy kích thích.
Đúng lúc này, người đàn ông thấp giọng khẽ gọi: “Tử Diễm…”
Giọng nói ngập tràn từ tính vang lên, đúng là khiến Vân Tử Diễm rụng rời tay chân: “Ảnh… Ảnh Quân…”
Hoắc Ảnh Quân nở một nụ cười mê người, từ từ nâng cằm cô ta lên, cúi người đến gần môi của cô ta…
Vân Tử Diễm hồi hộp nhắm mắt lại, gần như nín thở.
Nhưng… Cô ta đợi cả nửa ngày trời mà đôi môi của người đàn ông vẫn chưa chạm vào mình.
“Hả?” Vân Tử Diễm cẩn thận mở mắt, phát hiện người đàn ông đang nhíu mày.
“Ảnh Quân… Anh sao thế?”
“Em xịt gì trên người thế?”
“Sao?” Vân Tử Diễm ngạc nhiên, giơ tay mình lên ngửi, nói: “Đây là nước hoa Clive Keith, có chuyện gì sao?”
Đây là nước hoa đắt nhất cả nước, số lượng có hạn, chẳng lẽ mùi của nó có gì kì lạ à?
Hoắc Ảnh Quân cúi đầu, nửa người anh chìm trong bóng tối, không thấy rõ mặt anh cũng không thể đoán được biểu cảm trên mặt anh, Vân Tử Diễm không biết anh đang nghĩ gì.
“Cũng muộn rồi, anh bảo tài xế đưa em về nhé!” Anh đứng thẳng người, đi về phía cửa sổ sát đất.
Vân Tử Diễm không hiểu tại sao, cô ta đi tới kéo tay áo anh: “Ảnh Quân, anh sao thế? Có phải em đã làm sai chuyện gì rồi không?”
“Không đâu.” Hoắc Ảnh Quân vẫn nở nụ cười thản nhiên, kéo cổ áo nhìn cô ta: “Mai em phải đi học mà, em về nghỉ sớm đi nhé, biết chưa?”
Vân Tử Diễm cắn môi, cô ta rất bất mãn trong lòng nhưng không dám nổi giận, đành dịu dàng gật đầu: “Dạ biết rồi.”
Cô ta nói xong thì quay người rời khỏi phòng làm việc của anh.
Xảy ra chuyện gì vậy chứ?
Vân Tử Diễm nhíu mày, cô ta không hiểu.
Sáng sớm cô ta tỉnh lại trong lồng ngực anh, anh còn ôm cô ta, tỏ vẻ muốn cô ta mà.
Anh hôn trán cô ta một cái, cưng chiều nói với cô ta: “Em còn đau không, yên tâm đi, sáng sớm anh sẽ không giày vò em đâu, đừng sợ nhé?”
Khi đó mặc dù cô ta muốn nhào vào lòng anh nói rằng có làm thêm mười lần nữa cũng không đau đâu, nhưng cô ta không dám, chỉ đành tỏ vẻ mới lần đầu tiên nên rất xấu hổ, đã nghiện lại còn ngại.
Có điều bây giờ đã qua một ngày rồi mà anh vẫn không muốn cô ta sao?
Nhã Linh bảo rằng Hoắc Ảnh Quân chưa từng chạm vào người phụ nữ nào mà?
Nếu như thế một khi anh đã được nếm mùi của phụ nữ, sao anh lại tự kìm nén mình chứ?
Rốt cuộc mọi chuyện đã sai ở đâu?

 

The post Chương 4 appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>
Chương 5 https://truyendoc.vn/xem/co-vo-que-mua-cua-tong-tai-tham-sau/chuong-5-27/ Mon, 20 Dec 2021 05:07:30 +0000 https://truyendoc.vn/xem/co-vo-que-mua-tong-tai-tham-sau/chuong-5-27/ Chương 5: Chờ một chút. Việc Vân Tử Lăng rời đi khiến Hoắc Ảnh Quân cảm thấy hơi khó chịu, anh bèn nới lỏng cúc cổ áo. Ngay sau đó, anh châm một điếu thuốc. Bên ngoài tuyết lại ngừng rơi. Anh chậm rãi nheo mắt lại, hít một hơi thật sâu, sau đó khẽ […]

The post Chương 5 appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>
Chương 5: Chờ một chút.

Việc Vân Tử Lăng rời đi khiến Hoắc Ảnh Quân cảm thấy hơi khó chịu, anh bèn nới lỏng cúc cổ áo.
Ngay sau đó, anh châm một điếu thuốc.
Bên ngoài tuyết lại ngừng rơi.
Anh chậm rãi nheo mắt lại, hít một hơi thật sâu, sau đó khẽ hé đôi môi mỏng, thở ra một vòng khói mờ ảo.
Sao lại thành như vậy?
Rõ ràng là tối quả, anh đòi hỏi cô bao nhiêu lần cũng không thấy đủ.
Mà trong khoảnh khắc vừa rồi, mùi nước hoa cay nồng khiến cho bao nhiêu hứng thú của anh trở nên nhạt nhẽo vô vị…
Mùi nước hoa…
Trong đầu anh lại hiện ra cảnh tượng đêm qua.
‘Tử Diễm, em thật ngọt ngào, thơm quá…’
‘Thơm?’
‘Sao vậy, em không ngửi thấy ư?’
Cô lắc đầu, vẻ mặt mờ mịt,
‘Mùi hương rất thanh khiết, đặc biệt dễ chịu… ‘
Người đàn ông nhíu mày buồn bực, chắc là hôm nay anh mệt quá rồi!
Sau khi dập tắt điếu thuốc, anh không suy nghĩ gì nữa, chỉ nhấn nút trên máy bay tư nhân để phân phó cho cấp dưới.
“Chuẩn bị một chút, đến bệnh viện.”
“Vâng, Tổng giám đốc Hoắc!
Vân Tử Lăng rửa hết đống bát đũa, Bạch Hải Quỳnh đã uống thuốc và ngủ thiếp đi.
“Vân Tử Lăng, sao con đeo khẩu trang hoài vậy?” Dì Vương ngồi ở cạnh giường tò mò hỏi.
Hai người họ đã ở phòng bệnh này được một tuần rồi, mà sao con bé vẫn đeo khẩu trang suốt thế?
Ánh mắt Vân Tử Lăng lóe lên, cô vội nhìn về phía dì Vương: “Dì Vương, từ nhỏ sức khoẻ con đã không tốt, mà đến bệnh viện thì nhiều vi khuẩn lắm, còn hay bị ốm,còn có thể bị hen suyễn nữa, vậy nên bác sĩ đề nghị là mỗi khi đến mấy nơi thế này thì con phải đeo khẩu trang càng nhiều càng tốt.”
Dì Vương gật đầu: “Ồ, thì ra là thế.”
Vân Tử Lăng ngượng nghịu cười cười, quay người lại, bắt đầu gấp quần áo.
Người nhà họ Vân không muốn bọn họ xuất hiện ở thành phố Nam Dương.
Nhưng họ đã đến thành phố Nam Dương được cả tuần rồi cơ.
Tình trạng bệnh của Bạch Hải Quỳnh ngày càng xấu đi, thành phố Nam Dương là hy vọng cuối cùng của cô.
Vậy nên cô phải che giấu bản thân thật kỹ, ngoại trừ lúc ăn thì lúc nào cô cũng đeo khẩu trang.
“Ấy … Hết khăn giấy rồi hả? Kem đánh răng cũng gần hết rồi … Dầu gội cũng bay hơi từ khi nào vậy?”
Vừa gấp quần áo xong, cô chợt nhận ra mình không còn bao nhiêu đồ dùng sinh hoạt nữa?
Vân Tử Lăng khẽ cau mày, hít một hơi thật sâu, cô quyết định sẽ đi siêu thị ở tầng một để mua đồ.
“Dì Vương, con xuống siêu thị ở tầng dưới một chút, con sẽ về ngay.” Dì Vương bên cạnh còn chưa ngủ, dì đang xem phim truyền hình.
“Ừ.” Dì Vương vội cười cười gật đầu, sau đó lại say sưa theo dõi những hình ảnh trên TV.
Sau khi Vân Tử Lăng nói cảm ơn, cô đến trước mặt Bạch Hải Quỳnh, đắp lại chăn bông cho bà rồi mới rời đi.
Một chiếc Maybach Zeppelin màu đen im hơi lặng tiếng lái vào bệnh viện.
Một người đàn ông với quả đầu bóng mượt như phát sáng vội chạy sang phía bên kia của chiếc xe hơi sang trọng.
Xe ổn định dừng lại.
Thư ký Quách Sở Tiêu xuống xe trước, đi sang phía bên kia rồi mở cửa.
“Tổng giám đốc Hoắc, ngài không cần phải đích thân đến đâu, ngài cứ yên tâm, tôi đã sắp xếp những bác sĩ tốt nhất để trị liệu cho anh ta rồi, sẽ không có vấn đề gì đâu.” Một người đàn ông vội vàng đi tới, cười tủm tỉm nói.
Còn người đàn ông khiến ông ta phải tâng bốc nịnh nọt đó chính là nhân vật huyền thoại của thành phố Nam Dương, Hoắc Ảnh Quân.
Người đàn ông bước xuống chiếc xe hơi sang trọng, trên mặt đeo khẩu trang màu đen.
Dù vậy, anh vẫn không thể che giấu được khí chất mạnh mẽ của mình.
“Tổng… tổng giám đốc Hoắc…” Lúc đó, quản lý Vương chỉ có thể lắp bắp nói: “Chuyện, chuyện đó… Tôi, tôi đã sắp xếp…”
“Quản lý Vương, ông nói hơi nhiều quá rồi thì phải?” Quách Sở Tiêu lạnh lùng ngắt lời ông ta.
Nghe vậy, quản lý Vương lập tức ngậm miệng lại, không dám nói gì nhảm nhí nữa.
“Dẫn đường.” Người đàn ông không thay đổi sắc mặt, ánh mắt lạnh lùng, trước sau cũng không thèm nhìn quản lý Vương một cái.
“Vâng, được!” Quản lý Vương rùng mình một cái, vội vàng bước nhanh về phía trước.
Lúc này đã khoảng bảy giờ tối, ban ngày, các thành phố lớn đều rất náo nhiệt.
Nhưng lúc này, hầu hết mọi người đều đã tan làm, lại càng có nhiều người đến thăm bệnh, thăm con cháu.
Hoắc Ảnh Quân không yêu cầu Quách Sở Tiêu gọi điện thoại cho viện trưởng, anh không muốn quấy rầy những người khác.
Anh cao đến một mét chín, đứng ở đây thì trông rất áp đảo.
Mà trên người anh còn có một hơi thở mạnh mẽ lạnh lùng, khiến cho dòng người đông nghịt vô thức cách xa anh một chút.
Ngay sau đó thang máy đến, mọi người đều e ngại anh mà không hiểu vì sao.
Nhưng họ lại cảm thấy đợi thang máy thì quá là mệt, vậy nên đành cúi đầu bước vào.
Quách Sở Tiêu rũ mắt, quản lý Vương vội vàng đi vào, sau đó Quách Sở Tiêu cũng nhanh chóng bước theo.
Hai người đứng đó làm một bức tường thịt cho anh, không cho bất kỳ ai khác chạm vào.
“Chờ, chờ một chút …” Vân Tử Lăng đeo khẩu trang, một tay ôm cái chậu, tay kia thì xách một đống đồ lỉnh kỉnh khác, nhanh chóng chạy đến…
“Nhường tôi với, xin nhường chút!”
Vào lúc thang máy sắp đóng lại, Vân Tử Lăng dùng tốc độ nhanh như tia chớp để chen vào.
Ngay lập tức, thang máy ‘đinh’ một tiếng.
Khép lại!

The post Chương 5 appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>
Chương 6 https://truyendoc.vn/xem/co-vo-que-mua-cua-tong-tai-tham-sau/chuong-6-27/ Mon, 20 Dec 2021 05:07:31 +0000 https://truyendoc.vn/xem/co-vo-que-mua-tong-tai-tham-sau/chuong-6-27/ Chương 6: Tưởng đỏ mà lại đen. “Hầy, may mà mình đuổi kịp.” Vân Tử Lăng vội thở phào nhẹ nhõm. Bệnh viện lớn này đơn giản là đông như kiến vỡ tổ, mặc dù có tận bảy tám cái thang máy. Nhưng thang máy có nhiều thế nào cũng vô dụng, vì người qua […]

The post Chương 6 appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>
Chương 6: Tưởng đỏ mà lại đen.

“Hầy, may mà mình đuổi kịp.” Vân Tử Lăng vội thở phào nhẹ nhõm.
Bệnh viện lớn này đơn giản là đông như kiến vỡ tổ, mặc dù có tận bảy tám cái thang máy.
Nhưng thang máy có nhiều thế nào cũng vô dụng, vì người qua lại chắc chắn sẽ nhiều hơn.
Lúc nãy cô xuống lầu, phải đợi hơn mười phút đồng hồ, lại còn phải cắn răng chen chúc thì mới đến được lầu một.
Nhưng bây giờ cô chen vào được rồi, quá là may mắn.
Nhưng có một điều không ai ngờ được, đó là càng lúc càng có nhiều người đến.
Vân Tử Lăng chỉ có thể lùi về phía sau, nhưng đột nhiên đụng phải một thân thể cứng rắn.
Không hiểu sao, cô cảm thấy một con ớn lạnh từ lòng bàn chân truyền đến.
Cô cau mày, đang định quay đầu nhìn một chút.
Nhưng ai ngờ được, chỉ ‘đinh’ một tiếng, thang máy đã dừng lại.
Trong phút chốc, bên trong tối như hũ nút.
“Ahhhh, có chuyện gì vậy?” Trong thang máy truyền ra tiếng hét chói tai.
“Thang máy bị kẹt rồi.”
“A a a, tôi sợ quá.”
“Ồn muốn chết, câm giùm đi. ”
“Đừng có la nữa, gọi điện thoại, bấm chuông đi!”
Có người phản ứng lại, lập tức lấy điện thoại di động ra soi sáng buồng thang máy rồi ấn nút chuông báo động.
Trong tích tắc, có một giọng nói từ bên trong truyền ra.
“Mọi người đừng hoảng loạn, chúng tôi lập tức cho người đi bảo trì, mọi người bình tĩnh một chút, sẽ xong ngay thôi.” Trong loa thang máy truyền ra một giọng nói nhẹ nhàng trấn an.
Lúc này mọi người đều im lặng, nhưng những tiếng càu nhàu than thở vẫn tiếp tục lởn vởn bên tai.
“Tổng giám đốc Hoắc…” Quách Sở Tiêu cau mày, giọng nói hạ xuống thật thấp, trong lòng có hơi lo lắng.
“Không sao.” Giọng người đàn ông lạnh nhạt vang lên.
Vân Tử Lăng đứng phía trước lập tức cau mày, vừa nãy cô còn tưởng rằng mình may mắn, nhưng tại sao lại xui xẻo như vậy…
Nhưng điều không may nhất là có người ở phía trước đẩy cô vào: “Xích vào trong chút đi, tôi sắp dán lên cửa rồi.”
“A…” Người dùng sức rất mạnh, đẩy mạnh một cái, Vân Tử Lăng đột nhiên bị đẩy về phía sau, đụng phải người ai đó.
“Chú ơi, chú chậm tí ạ!” Giọng Vân Tử Lăng rất là bực bội.
Thang máy này đã nhỏ rồi mà ông ta còn đùn đẩy, ủa làm vậy ai chơi lại!
“Cô giẫm lên chân tôi.” Một giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên trên đỉnh đầu cô.
Vân Tử Lăng sững sờ, vội vàng cúi đầu xuống, nhưng xung quanh tối đến mức không nhìn thấy gì, cô hoảng sợ, vội vàng rụt chân lại.
Thảo nào, chẳng trách, vừa rồi cô có cảm giác chân kê vào cái gì đó…
“Dạ, dạ, tôi xin lỗi.” Vân Tử Lăng muốn cúi người xin lỗi, nhưng mà chỗ này đông như nêm cối, căn bản là không xoay người được.
Nhưng mà giọng của người đàn ông này sao quen quá!
Cô đã nghe thấy ở đâu nhỉ?
“Cẩn thận.” Đột nhiên, người đàn ông đó dường như có đôi mắt nhìn được trong bóng tối anh ta vươn tay phải ra, choàng qua bả vai cô.
Thang máy rung lên, kêu ‘loảng xoảng’ một tiếng.
“A…” Đủ loại tiếng hét chói tai liên tiếp kêu lên.
“Mọi người đừng sợ, thang máy đang được bảo trì, sẽ xong ngay đây.” Một giọng nói trấn an lòng người phát ra từ loa.
“Cảm ơn, cảm ơn …” Vân Tử Lăng thực sự rất sợ.
Người đàn ông không hề đổi sắc mặt, anh vừa định buông cô ra thì đột nhiên hơi nhíu mày.
“Ừm, anh, anh có thể buông tôi ra…”
Tuy rằng lúc nãy Vân Tử Lăng rất cảm kích sự giúp đỡ của anh, nhưng đột nhiên bị một người đàn ông lạ mặt ôm lấy bả vai thì vẫn cảm thấy rất khó chịu.
“Đừng nhúc nhích!”
“Hả?” Vân Tử Lăng sửng sốt, đừng nhúc nhích, thang máy lại có vấn đề gì sao?
Nhưng giây tiếp theo, một hơi thở ấm áp đột nhiên truyền đến bên tai cô.
“Mùi trên người cô rất quen…”
“Hả, anh nói cái gì…”
“Mùi hương rất thanh khiết, đặc biệt…”
‘Mùi hương rất thanh khiết, đặc biệt dễ chịu…’
Trong tích tắc, cô cứng đơ như tượng.
Giọng nói này…
Câu nói này…
Rất có thể là…
Đúng…
Chính là anh ta!

The post Chương 6 appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>
Chương 7 https://truyendoc.vn/xem/co-vo-que-mua-cua-tong-tai-tham-sau/chuong-7-27/ Mon, 20 Dec 2021 05:07:33 +0000 https://truyendoc.vn/xem/co-vo-que-mua-tong-tai-tham-sau/chuong-7-27/ Chương 7: Trên người mình có mùi gì không?. Thang máy bị kẹt. Trong thang máy tối om. Thậm chí nó còn lắc lư nữa. Cô cảm thấy chuyện đang xảy ra bây giờ mới là điều khủng khiếp nhất. Người đàn ông này là cơn ác mộng, là nút thắt của trái tim của […]

The post Chương 7 appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>
Chương 7: Trên người mình có mùi gì không?.

Thang máy bị kẹt.
Trong thang máy tối om.
Thậm chí nó còn lắc lư nữa.
Cô cảm thấy chuyện đang xảy ra bây giờ mới là điều khủng khiếp nhất.
Người đàn ông này là cơn ác mộng, là nút thắt của trái tim của cô.
Như thể là chỉ cần cô nghĩ đến anh ta, thì cái giao dịch bẩn thỉu không chịu nổi ấy được sẽ lại được tái hiện và ám ảnh tâm trí cô.
‘Đừng bao giờ xuất hiện ở thành phố Nam Dương nữa!’
‘Ở thành phố Nam Dương chỉ cần một Tử Diễm thôi.’
Trong một khoảnh khắc, bộ não cô quay cuồng, vô cùng hỗn loạn.
Thậm chí cô có thể tưởng tượng ra hậu quả nếu Vân Hâm Bằng biết cô đang ở thành phố Nam Dương, hẳn là…
“Cô là ai?”
Giọng nói đầy từ tính của người đàn ông lại vang lên từ đỉnh đầu cô.
Giọng của anh không to, nhưng cũng đủ để cô gái đang đứng trước mặt anh nghe được rõ ràng.
Thời khắc này, dù trong tay cô đang ôm lỉnh kỉnh bao nhiêu là đồ thì cũng không khỏi toát mồ hôi lạnh đầy tay.
Hôm nay rõ là trời rất lạnh, nhưng cô lại bất giác cảm thấy mồ hôi đổ đầy lưng…
“Ôi trời, khi nào thang máy sửa xong, mệt chết mất.” Một giọng nói bất mãn vang lên từ trong thang máy.
“Đúng vậy, khi nào mới sửa xong thế!”
Những giọng nói bất mãn của mọi người vẫn tiếp tục vang lên khôn ngừng.
“Trả lời tôi!”
Người đàn ông không bị ảnh hưởng gì, ngược lại, hơi thở lại càng lởn vởn gần tai cô hơn.
Thậm chí, cô còn có ảo giác rằng nếu cô không trả lời thì anh sẽ xé xác cô ra bất cứ lúc nào mất.
Làm thế nào bây giờ?
Cô nên làm gì đây?
Mấy tiếng ‘đinh đinh đinh’ đột ngột vang lên, điện thoại di động của cô reo réo rắt.
Vân Tử Lăng run tay, vội vàng cầm điện thoại lên xem, cô thấy đó là một dãy số quen thuộc.
Không thèm nghĩ gì hết, cô bấm phím trả lời rồi đặt nó bên tai.
“Này ông xã, anh đến rồi à, thang máy đang bị kẹt, em sẽ ra ngoài ngay đây.”
“Cái gì? Tử Lăng, cậu đang nói cái gì vậy?” Người ở phía bên kia điện thoại ngẩn cả người.
“Chồng ơi, đừng lo lắng, em sẽ đến ngay đây.” Vân Tử Lăng nhanh chóng cúp điện thoại, trên trán lấm tấm đầy mồ hôi.
‘Đinh’ một tiếng, thang máy đột ngột mở ra.
Ánh sáng đột ngột khiến đám người vừa ở trong bóng tối quá lâu cảm thấy không quen.
Mọi người đều vô thức lấy tay che bớt ánh sáng.
Nhưng thậm chí Vân Tử Lăng còn không rảnh làm vậy, cô lao ra ngoài nhanh như chớp.
Một giây tiếp theo, đèn thang máy bật sáng.
Mọi người trong thang máy này đều bước ra ngoài.
Hoắc Ảnh Quân đeo khẩu trang, không biết anh đang tìm kiếm thứ gì trong đám đông.
“Tổng giám đốc Hoắc, anh không sao chứ?” Quách Sở Tiêu lo lắng, vội hỏi.
Quản lý Vương đứng một bên đã bị dọa đến ngây người: “Tổng… Tổng giám đốc Hoắc, tôi, tôi không biết thang máy sẽ… sẽ…”
“Tầng mấy?” Hoắc Ảnh Quân thu ánh mắt lại, không tìm người đó nữa.
“Dạ?”
“Hỏi bệnh nhân của ông đang ở tầng nào?” Quách Sở Tiêu trợn trắng mắt nhìn Quản lý Vương mập như con lợn này.
“Tầng mười lăm.” Quản lý Vương run run nói.
Ở lối vào thang máy, xung quanh có rất nhiều người chen chúc vây quanh.
“Đi thang bộ!” Người đàn ông vừa dứt lời thì đã đi về phía cầu thang bộ trước.
Quản lý Vương sửng sốt, đi, đi cầu thang bộ?
Này, đây là tầng năm đó, muốn leo mười tầng nữa sao?
Vân Tử Lăng chạy ra khỏi thang máy, nhanh chóng phóng thẳng lên từ cầu thang bộ.
Khi cô chạy đến tầng mười bốn thì đã thở hồng hộc như trẩu, cô cảm thấy mình sắp ngã quỵ rồi.
“Tử Lăng.”
“Má ơi …” Âm thanh đột ngột vang lên, làm cho Vân Tử Lăng sợ đến mức suýt thì làm rơi hết mấy thứ đồ đang cầm.
“Cậu làm sao vậy, mới ăn trộm về à?”
Người đến là một cô gái có mái tóc ngắn, khuôn mặt tròn tròn cực kỳ dễ thương.
Cô ấy là bạn thân nhất của Vân Tử Lăng, Phương Mẫn Hy.
“Cậu làm mình sợ chết khiếp!” Vân Tử Lăng vội vàng đứng dậy, kéo cô ấy đến phòng bệnh.
Phương Mẫn Hy nhìn theo cô, rất tò mò: “Lúc nãy cậu gọi mình là chồng trong điện thoại ấy, có ý gì hả?”
Vân Tử Lăng đang định đẩy cửa thì sững sờ mất một lúc, trong đầu lại nhớ tới lời nói của người đàn ông kia.
‘Mùi hương rất thanh khiết, đặc biệt dễ chịu…’
“Ê, Tử Lăng, cậu bị cái giống gì vậy?”
Vân Tử Lăng quay đầu lại nhìn cô ấy, hỏi: “Mẫn Hy, trên người mình có mùi gì không?”
Phương Mẫn Hy thoáng sững sờ, thấy chả hiểu mịa gì cả.
“Cậu ngửi thử xem, trên người mình có mùi gì không?” Vân Tử Lăng cau mày hỏi.
Phương Mẫn Hy cúi người xuống hít hít mũi ngửi thử, sau đó đứng thẳng dậy, chống má, vẻ mặt nghiêm túc nhìn cô: “Quả là có mùi thật!”
Vân Tử Lăng lập tức trở nên căng thẳng, vội vàng hỏi: “Mùi gì vậy?”
Phương Mẫn Hy nhìn cô, không nói lời nào, vẻ mặt nghiêm túc, khiến cho người không biết chuyện thấy hơi lo lắng.
Tay Vân Tử Lăng không khỏi siết chặt lại.
Lúc này Phương Mẫn Hy đột nhiên ghé sát bên tai cô, cợt nhả nói: “Ha ha ha, đương nhiên là mùi của gái nguyên tem rồi!”

The post Chương 7 appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>
Chương 8 https://truyendoc.vn/xem/co-vo-que-mua-cua-tong-tai-tham-sau/chuong-8-27/ Mon, 20 Dec 2021 05:07:34 +0000 https://truyendoc.vn/xem/co-vo-que-mua-tong-tai-tham-sau/chuong-8-27/ Chương 8: Cô ấy không hiểu. “Ôi, đau quá!” Phương Mẫn Hy nói linh ta linh tinh, khiến cho Vân Tử Lăng không thương tiếc gì mà mạnh tay gõ đầu cô ấy vài cái cho tỉnh ra. “Biết đau thì từ nay đừng nói nhảm nữa!” Vân Tử Lăng trừng mắt nhìn cô ấy […]

The post Chương 8 appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>
Chương 8: Cô ấy không hiểu.

“Ôi, đau quá!”
Phương Mẫn Hy nói linh ta linh tinh, khiến cho Vân Tử Lăng không thương tiếc gì mà mạnh tay gõ đầu cô ấy vài cái cho tỉnh ra.
“Biết đau thì từ nay đừng nói nhảm nữa!” Vân Tử Lăng trừng mắt nhìn cô ấy một cái, xong mới đẩy cửa phòng ra.
Bạch Hải Quỳnh còn đang ngủ, trên cái bàn bên cạnh chất đầy hoa quả.
“Cậu đưa nhiều hoa quả qua vậy, đống đồ cậu cho lần trước vẫn còn đầy ra đó, chưa ăn hết đâu!” Vân Tử Lăng cất mấy thứ đồ đã mua đi, sau đó đến xử lý đống hoa quả.
Phương Mẫn Hy lấy một chiếc ghế đẩu rồi ngồi xuống, cười toe toét nói: “Nhà mình kinh doanh cửa hàng hoa quả mà, dù sao thì mình cũng không lấy tiền, cậu cứ ăn hết mình đi.”
“Nhưng đó là tiền bố mẹ cậu vất vả kiếm được, không thể lãng phí, sau này để mình trả tiền đi.”
Phương Mẫn Hy vội vàng đứng lên, bất mãn nói: “Vân Tử Lăng, cậu có ý gì, khinh thường mình à?”
Vân Tử Lăng vội vàng bước lên, che miệng cô ấy lại: “Nói nhỏ chút đi, không thấy mẹ mình đang ngủ à?”
Phương Mẫn Hy bĩu môi, rất là không vui.
Vân Tử Lăng vội vàng dỗ dành cô ấy: “Cậu biết mình không có ý vậy mà, chỉ là mình cảm thấy kiếm tiền khôn dễ dàng, chưa kể là mấy năm nay đều là cậu giúp mình…”
“Dừng lại, đừng có nói mấy câu sến rện nữa coi, kinh chết được!” Phương Mẫn Hy trợn mắt ngoác mồm, cố gắng ngăn Vân Tử Lăng nói mấy câu rợn người đó.
Vân Tử Lăng bó tay, quên đi, hai ngày nữa, cô tranh thủ mua một vài thứ để về gặp cha mẹ cô ấy cũng được.
“Này, đi ra đây, mình có chuyện này muốn nói với cậu.” Phương Mẫn Hy nhìn thấy trong phòng có người, nói chuyện cũng không tiện.
Vân Tử Lăng nhìn về phía cô ấy, lộ ra một dấu chấm hỏi thật to.
“Này, đi ra đây coi.”
Vừa dứt lời, cô ấy đã nắm lấy tay cô, mở cửa bước ra ngoài.
“Sao vậy?”
Phương Mẫn Hy kéo cô đến bên cửa sổ, hỏi: “Cô ta đã đính hôn rồi, cậu có biết không?”
“Ừ.”
“Cậu biết rồi hả?”
Nhìn thấy vẻ mặt giật mình của cô ấy, Vân Tử Lăng không khỏi mỉm cười: “Người giàu nhất Thành phố Nam Dương đã đính hôn, không muốn biết cũng khó mà?”
“Nhưng …” Phương Mẫn Hy cau mày, đột nhiên hỏi: “Bọn họ có mời cậu à?”
Vân Tử Lăng nhún vai, hỏi lại: “Cậu thấy chuyện đó xảy ra được hả?”
Phương Mẫn Hy bĩu môi than thở: “Tại sao mà cô ta có thể ăn ngon mặc đẹp, mà Cậu lại phải sống…”
“Mẫn Hy!” Vân Tử Lăng ngăn cô ấy nói tiếp: “Cậu không cần phải bênh vực mình, mình thấy bây giờ mình sống cũng không quá tệ!”
Phương Mẫn Hy cắn môi, cô ấy biết rằng đối với Vân Tử Lăng, chỉ cần dì Bạch Hải Quỳnh khỏe mạnh thì đã là niềm hạnh phúc lớn nhất của cô rồi.
“À, nhân tiện thì mình vừa mới đến phòng thu ngân, bên kia nói là cậu đã thanh toán tất cả các khoản phí rồi, cậu lấy tiền đâu ra vậy?”
Vân Tử Lăng hơi sửng sốt, rồi thản nhiên mở miệng nói: “Hôm qua mình hỏi mượn tiền ông ta.”
“Ủa không phải cậu nói là ông ta không cho cậu sao?” Mẫn Hy lập tức lo lắng: “Ông ta có làm khó cậu hay không?
Trái tim của Vân Tử Lăng đột nhiên co thắt.
‘Đừng đến đây, tao không muốn gặp mày!’
‘Đã ly hôn rồi thì sống chết của bà ta có liên quan gì đến tao đâu?’
‘Nghe nói tình hình của mẹ mà không tốt lắm, xài hết tiền rồi sao? Sáu trăm triệu đồng, tao giúp mày một lần!’
‘Cầm tiền rồi quay trở về thành phố Đông Dương đi!’
Bàn tay Vân Tử Lăng không khỏi siết chặt.
Trước sau cô vẫn không thể hiểu được, tại sao người được gọi là cha này lại có ác cảm với cô đến như vậy?
“Tử Lăng… Tử Lăng…” Phương Mẫn Hy nhìn thấy sắc mặt cô đột nhiên xấu đi trông thấy, không khỏi la lên.
Vân Tử Lăng nhanh chóng hoàn hồn, cô nhìn về phía Mẫn Hy.
“Có chuyện gì vậy?”
“Cậu không sao chứ?” Mẫn Hy nhíu mày, nhẹ giọng hỏi.
“Không sao đâu.” Cô nở nụ cười thật tươi trên khuôn mặt, để đối phương đừng lo lắng.
“Ừ, nếu cậu có khó khăn gì thì nói cho mình biết, nếu có thể giúp được thì nhất định mình sẽ giúp, à, đúng rồi, tuần sau dì sẽ phẫu thuật đúng không?”
Vân Tử Lăng gật đầu: “Ừ, mình đã đợi giây phút này lâu lắm rồi!”
Mẫn Hy vội vàng nắm lấy tay cô, trấn an: “Dì có quý nhân phù trợ, nhất định sẽ vượt qua được cửa ải khó khăn này, yên tâm đi, ngày dì phẫu thuật mình sẽ đến đây với cậu!”
“Được!” Vân Tử Lăng vội ôm lấy cổ cô ấy, vùi mặt vào vai đối phương.
Cô thật sự mệt mỏi quá!

The post Chương 8 appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>
Chương 9 https://truyendoc.vn/xem/co-vo-que-mua-cua-tong-tai-tham-sau/chuong-9-27/ Mon, 20 Dec 2021 05:07:35 +0000 https://truyendoc.vn/xem/co-vo-que-mua-tong-tai-tham-sau/chuong-9-27/ Chương 9: Là anh ấy!. Hai ngày sau, tại học viện Quốc Gia. “Nhã Linh, Nhã Linh ơi…” Vân Tử Diễm chăm chú nhìn từ đằng xa, cuối cùng cũng thấy người tới. Cô ta vội vã chạy qua bên đó. Người đang đi đến chính là cô công chúa cưng của nhà họ Hoắc […]

The post Chương 9 appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>
Chương 9: Là anh ấy!.

Hai ngày sau, tại học viện Quốc Gia.
“Nhã Linh, Nhã Linh ơi…” Vân Tử Diễm chăm chú nhìn từ đằng xa, cuối cùng cũng thấy người tới. Cô ta vội vã chạy qua bên đó.
Người đang đi đến chính là cô công chúa cưng của nhà họ Hoắc – Hoắc Nhã Linh.
Vân Tử Diễm và Hoắc Nhã Linh cùng học ở học viện Quốc Gia, nhưng lại khác lớp.
“Chị Tử Diễm…” Hoắc Nhã Linh hơi nhăn mày, ngạc nhiên hỏi: “Chị tìm tôi có việc gì ư?”
Vân Tử Diễm khẽ cười một tiếng, đưa đồ vật trong tay cho cô ấy: “Đây là chiếc túi xách LV mẫu mới, chị cảm thấy rất hợp với em, nên đã mua nó.”
Đôi mắt Hoắc Nhã Linh hơi cong cong, duỗi tay mở chiếc túi ra xem qua.
“À phải rồi, Nhã Linh này, hai ngày hôm nay anh trai của em đang làm cái gì thế?”
Khóe môi Hoắc Nhã Linh hơi nhếch lên, mang theo một chút ý mỉa mai: “Hai người sắp đính hôn luôn rồi, anh ấy làm cái gì mà chị lại không biết sao?”
Vân Tử Diễm có chút xấu hổ, cô ta cười cười giải thích: “Mấy hôm nay thấy anh trai của em bề bộn nhiều việc, nên chị cũng không dám quấy rầy anh ấy…”
“Cái đấy thì đương nhiên rồi, anh trai tôi mỗi ngày đều phải ký mấy cái hợp đồng hơn trăm triệu. Chị Tử Diễm này, tôi khuyên chị một câu, kể cả sau này hai người có kết hôn rồi, thì chị cũng không thể quấy rầy anh ấy được. Dù sao thì cả cái tập đoàn SKI lớn như vậy đều phụ thuộc hết vào anh tôi, anh ấy mệt mỏi lắm đó. Nếu như chị không chịu ngoan ngoãn nghe lời, vậy thì… danh hiệu bà Hoắc này, cũng không thể tồn tại được lâu đâu!” Hoắc Nhã Linh dương dương đắc ý nhìn về phía cô ta.
“Điều, điều đó là đương nhiên rồi. Mà này, Nhã Linh, không phải bữa trước em bảo là thích quần áo do Carl thiết kế sao, ầy, đây là danh thiếp của anh ấy, chị đã hẹn trước với Carl rồi. Chừng nào rảnh thì em cứ qua đó để anh ấy thiết kế cho em một bộ quần áo.”
Hoắc Nhã Linh sửng sốt, giật mình hỏi: “Chị có thể hẹn trước được Carl sao? Mỗi năm anh ấy chỉ thiết kế có tám bộ quần áo mà thôi, tất cả đều là cho các siêu sao hết á!”
“Lời này của em nói sai rồi, ở trong mắt chị, em còn nổi bật hơn cả siêu sao nữa là! Carl thiết kế quần áo cho em, đây chính là vinh hạnh của anh ấy!”
Nghe thấy vậy, Hoắc Nhã Linh khẽ cười một tiếng: “Vậy thì cảm ơn chị Tử Diễm.” Vừa nói, cô ấy vừa cầm lấy tấm danh thiếp trong tay Vân Tử Diễm, sau đó tiếp lời: “Lại nói, hình như hai hôm nay anh trai tôi đến bệnh viện đa khoa Hạnh Phúc thì phải.”
“Anh ấy đi bệnh viện? Anh ấy có chỗ nào không được khỏe ư?” Vân Tử Diễm lập tức nôn nóng hỏi.
“Không phải như vậy, mẹ tôi bảo là hình như có một nhân vật cấp cao nào đấy phải nhập viện, nên anh tôi đến đó thăm hỏi người ta.”
Vân Tử Diễm không nói gì, tại sao cô ta lại không nghe được tin này?
“Được rồi, chị Tử Diễm, tôi đang có cuộc hẹn, tôi đi trước đây.” Hoắc Nhã Linh cẩn thận cất tấm danh thiếp đi.
“A, vậy được rồi.” Vân Tử Diễm lập tức đưa chiếc túi xách LV trong tay cho Hoắc Nhã Linh.
Hoắc Nhã Linh nhận lấy chiếc túi, sau đó đi về phía trước. Nhưng mới đi được hai bước thì đột nhiên quay lại: “Đúng rồi…”
“Sao vậy?” Vân Tử Diễm sốt sắng hỏi thăm.
“Chị Tử Diễm này, lần sau muốn tặng cho tôi thứ gì, thì không cần phải mua mẫu mới đâu. Tôi chỉ thích dùng đồ số lượng có hạn thôi, dù sao thì mấy chuyện đụng hàng các thứ sẽ khiến cho người ta không thoải mái tí nào, chị nói xem có đúng không?” Dứt lời, Hoắc Nhã Linh khẽ cười một tiếng, sau đó kiêu ngạo rời đi.
Thấy thế, hai tay Vân Tử Diễm nắm chặt lại. Công chúa của nhà quý tộc giàu có bậc nhất thì sao chứ, còn không phải là thích lợi dụng người khác hay sao! Hoắc Nhã Linh, chờ đến khi tao vào được nhà họ Hoắc, trở thành chị dâu của mày, để xem tao sẽ trừng trị mày như thế nào!
Nhưng mà…
Bệnh viện đa khoa Hạnh Phúc… Nhân vật cấp cao…
Xem ra, cô ta lại phải đi thăm dò một chuyến rồi!
Tại bệnh viện.
“Mẹ ơi, chúng ta trở về thôi, ngoài trời đã chuyển lạnh rồi!” Vân Tử Lăng đang đỡ Bạch Hải Quỳnh đi dạo ở dưới sân. Đợt hóa trị lần này đem lại hiệu quả rất tốt, nom sắc mặt của Bạch Hải Quỳnh đã tươi tắn hơn rất nhiều. Hai ngày nay, thời gian xuống giường đi lại của bà cũng được lâu hơn trước.
“Được rồi!” Bạch Hải Quỳnh nhẹ nhàng cười một tiếng, cùng cô đi về.
Thời điểm này, người qua lại vẫn còn thưa thớt, không cần phải quá chen chúc, trước cửa thang máy cũng không có mấy người đứng đợi.
“À mà Tử Lăng này, con đi mua cho mẹ một bịch sữa đậu đỏ đi.” Bạch Hải Quỳnh dặn dò.
“Mẹ muốn uống à?”
“Mua cho Mẫn Hy, con bé thích uống sữa đậu đỏ mà. Mỗi lần đến thăm mẹ, Mẫn Hy đều mang bao nhiêu là hoa quả đến. Con đi mua bịch sữa, đợi lần sau con bé đến thì bảo nó mang về.”
“Để con đưa mẹ về phòng trước đã, rồi lát con đi mua sau.” Đang nói chuyện thì thang máy đã tới.
“Con cứ đi đi, mẹ tự đi thang máy lên cũng được. Đến nơi thì mẹ sẽ đi lại ở hành lang, đợi con lên.” Bạch Hải Quỳnh phất phất tay, tỏ ý không có việc gì.
Thấy vậy, Vân Tử Lăng cũng không khăng khăng nữa, hai ngày nay, những lúc không có việc gì làm, Bạch Hải Quỳnh cũng đều ra hành lang đi lại một lúc, hoạt động gân cốt.
“Vậy được rồi, con sẽ về nhanh thôi. Nếu mẹ cảm thấy mệt mỏi thì cứ về phòng trước nhé.” Vân Tử Lăng dặn dò.
“Được rồi.” Bạch Hải Quỳnh nói, sau đó bà chậm rãi bước vào trong thang máy.
Vân Tử Lăng nhìn cánh cửa thang máy đóng lại, lúc này cô mới yên tâm xoay người đi về phía siêu thị.
Vân Tử Lăng vừa bước vào siêu thị, thì bên ngoài có hai bóng người cao lớn đi tới.
“Tổng giám đốc Hoắc, tôi đã liên hệ được rồi, con cái của ông Mạnh ngày mai sẽ đến, sau đó, bọn họ sẽ chăm sóc ông ấy trong khoảng thời gian còn lại.” Quách Sở Tiêu nói.
Hoắc Ảnh Quân không nói gì, trên mặt anh vẫn đeo khẩu trang, lạnh lùng xa cách. Kỳ thật, đối với anh mà nói, ông Mạnh chỉ là một cựu nhân viên của tập đoàn mà thôi. Anh đến thăm một lần cũng đã đủ thành ý rồi. Nhưng không biết vì nguyên nhân gì mà anh cứ nhất định phải đến thăm ông ấy liên tục, hôm nay đã là ngày thứ ba rồi. Rốt cuộc thì anh đang làm cái gì thế này?
Lông mày của Hoắc Ảnh Quân hơi nhăn lại, hơi thở trở nên lạnh lẽo hơn.
“Tổng giám đốc Hoắc, tôi đi mua bịch sữa nhé.” Quách Sở Tiêu thấy mọi người đến bệnh viện đều mang theo quà cáp, nhịn không được mà lên tiếng.
Hoắc Ảnh Quân gật đầu, nhưng vẫn đứng tại chỗ không nhúc nhích. Thế thấy, Quách Sở Tiêu cũng không dám thất lễ, nhanh chóng chạy về phía siêu thị.
Một lát sau, hai bóng người bước ra từ trong siêu thị.
“Thật sự là cảm ơn cô nhiều lắm, bình thường tôi toàn dùng điện thoại di động để thanh toán, nên rất ít khi mang theo tiền mặt trên người, mà vừa nãy điện thoại lại để quên trên xe mới chết! Đợi lát nữa tôi chuyển lại cho cô nhé!” Quách Sở Tiêu vừa cầm bịch sữa, vừa mỉm cười nói với người bên cạnh.
Vân Tử Lăng đeo khẩu trang nhìn về phía anh ta, khẽ cười: “Không sao đâu, anh không phải quá câu nệ như vậy!”
“À, đây là danh thiếp của tôi, số điện thoại trên này cũng chính là tài khoản Zalo của tôi, cô thêm bạn với tôi, rồi lát tôi chuyển lại tiền cho cô sau.” Quách Sở Tiêu đưa danh thiếp cho Vân Tử Lăng.
Vân Tử Lăng cũng không nhìn mà cất luôn tấm danh thiếp đi.
“A, thang máy đến rồi. Chúng ta phải nhanh lên.” Quách Sở Tiêu tinh mắt phát hiện thang máy đã xuống tới tầng một.
Vân Tử Lăng cũng chạy nhanh theo anh ta. Hai người họ đều biết rằng thang máy không chờ được lâu.
Nhưng mà, khi cô chạy gần tới nơi thì trông thấy một bóng người cao lớn đứng ở trước thang máy. Đột nhiên, người đó quay đầu lại…
Một đôi mắt đen láy, sâu thăm thẳm như muốn hút hồn người khác…
Là anh ấy!
Trong nháy mắt, đôi chân của Vân Tử Lăng nặng tựa ngàn cân, cứ đứng yên tại chỗ, không thể nào nhúc nhích nổi…

The post Chương 9 appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>
Chương 10 https://truyendoc.vn/xem/co-vo-que-mua-cua-tong-tai-tham-sau/chuong-10-27/ Mon, 20 Dec 2021 05:07:37 +0000 https://truyendoc.vn/xem/co-vo-que-mua-tong-tai-tham-sau/chuong-10-27/ Chương 10: Ai cho cô chạm vào người tôi?. Ngoại hình của một người có thể dễ dàng thay đổi, chỉ duy có ánh mắt là không thể nào đổi thay. Huống chi, một đêm kia, đôi mắt của người đàn ông này đã in sâu vào trong tâm trí của cô. Bởi vậy, cho […]

The post Chương 10 appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>
Chương 10: Ai cho cô chạm vào người tôi?.

Ngoại hình của một người có thể dễ dàng thay đổi, chỉ duy có ánh mắt là không thể nào đổi thay. Huống chi, một đêm kia, đôi mắt của người đàn ông này đã in sâu vào trong tâm trí của cô.
Bởi vậy, cho dù bây giờ anh ấy đang đeo khẩu trang nhưng cô vẫn có thể nhận ra được…
“Cô gì ơi, nhanh lên nào!” Quách Sở Tiêu vừa bấm giữ thang máy vừa nói với Vân Tử Lăng.
Mà người đàn ông kia đã bước vào thang máy trước. Dáng người Hoắc Ảnh Quân cao lớn, lại thêm hơi thở lạnh lùng khiến cho người bình thường không dám tới gần. Do đó, thang máy vẫn rất trống trải.
Vân Tử Lăng nhanh chóng lấy lại tinh thần, sau đó giả vờ ho khan một tiếng, cố che giấu sự bối rối của mình trong giọng nói: “Tôi còn có việc, anh cứ đi trước…”
“Nhanh lên nhanh lên, thang máy sắp đóng lại rồi!” Quách Sở Tiêu không nghe thấy cô nói gì, trông thấy cô ngẩn người đứng đó thì anh ta nhanh chóng chạy tới, túm lấy cổ tay Vân Tử Lăng, kéo cô vào bên trong.
Trong nháy mắt, cửa thang máy đóng lại.
Ngay lập tức, Vân Tử Lăng cảm thấy tim mình như ngừng đập.
Chuyện gì đang xảy ra thế này? Tại sao cô lại ở trong thang máy rồi? Rõ, rõ ràng khi nãy cô đã lấy cớ rời đi rồi cơ mà?
Mặc cho Vân Tử Lăng có oán trách như thế nào đi chăng nữa, cánh cửa thang máy vẫn đóng lại trước sự kinh ngạc của cô…
Trong thang máy cũng không đông người lắm. Nhưng không hiểu vì sao, Vân Tử Lăng lại cảm thấy vô cùng hồi hộp, thậm chí đến mức hô hấp cũng trở nên khó khăn.
Người đàn ông vẫn lạnh lùng đứng ở một bên, từ đầu đến cuối cũng chưa từng động đậy một chút nào.
Mà Vân Tử Lăng – thật khéo làm sao – bị Quách Sở Tiêu kéo đến đứng ở ngay bên cạnh Hoắc Ảnh Quân…
Cô lén liếc nhìn sang bên cạnh, lập tức hít một hơi thật mạnh, chiếc áo bông của cô đã chạm vào quần áo của anh ấy…
Không hiểu sao, Vân Tử Lăng chợt rùng mình một cái, đôi chân khẽ cử động…
Vân Tử Lăng, đừng sợ, anh ấy sẽ không nhận ra mày đâu…
Vừa nghĩ, cô vừa cắn cắn môi, đưa mắt nhìn chằm chằm cánh cửa thang máy. Sao mà mãi không có người nào bấm thang máy thế?
Mặc kệ, tí nữa cho dù thang máy có dừng lại ở bất kỳ tầng nào đi chăng nữa, thì cô cũng phải lao ra ngoài!
‘Đinh!’ Thang máy mở ra ở tầng năm. Vân Tử Lăng không hề nghĩ ngợi, định chạy thẳng ra ngoài.
Nhưng mà, không ngờ rằng trong một lúc lại có nhiều người bước vào thang máy như vậy. Đám người cứ chen lấn nhau, đẩy Vân Tử Lăng – người vốn đang muốn ra ngoài – vào lại chỗ cũ.
“Ôi chao, tôi còn chưa kịp…” Lời còn chưa nói xong, thang máy đã từ từ đóng lại.
Vân Tử Lăng bất đắc dĩ cắn cắn môi, thật đúng là…
“Oa oa…” Đột nhiên, một tiếng gào khóc truyền ra từ bên trong thang máy.
Tất cả mọi người đều bị tiếng khóc làm cho giật mình. Lúc này, Vân Tử Lăng mới chợt phát hiện, đứng phía sau cô là một người phụ nữ đang ôm một cậu bé khoảng ba tuổi trong ngực, cậu bé đang gào khóc, thậm chí còn đưa tay túm tóc người phụ nữ.
“Khoai Tây, con đừng làm ồn!” Người phụ nữ nhíu mày, cố dỗ cậu bé.
“Hu hu hu hu… Con không muốn tiêm đâu… Hu hu…” Cậu bé vẫn tiếp tục gân cổ lên khóc.
“Ai bảo con bị bệnh làm gì cơ chứ!” Người phụ nữ hiển nhiên cũng có chút nóng giận, cầm lấy tay của cậu bé, gỡ tay cậu ra khỏi tóc mình.
Nhưng không ngờ rằng, đột nhiên cậu bé mất đà ngả người ra đằng sau, lập tức hét to lên. Vân Tử Lăng giật nảy mình, theo bản năng đưa tay ra đỡ lấy đầu của cậu bé.
“Cảm ơn cô nhiều lắm.” Mẹ cậu bé ngay lập tức nói lời cảm ơn.
“Không có gì.”
“Ai cho cô chạm vào người tôi?” Cậu bé đột nhiên nhìn về phía Vân Tử Lăng, quát: “Đồ phụ nữ xấu xí, ai cho cô chạm vào người tôi?”
“Khoai Tây, sao con lại không lễ phép như vậy?” Người phụ nữ vô cùng tức giận.
“Đeo khẩu trang thì đều là người quái đản!” Vừa dứt lời, Khoai Tây bỗng chợt đưa tay lên kéo khẩu trang trên mặt Vân Tử Lăng: “Ai cho cô chạm vào người tôi, ai cho cô chạm vào người tôi!”
Vân Tử Lăng sững sờ, còn chưa kịp phản ứng thì khẩu trang đã bị cậu bé giật xuống. Theo bản năng, cô vội vàng che mặt, muốn lấy lại chiếc khẩu trang. Nhưng không ngờ rằng, cậu bé bướng bỉnh này nhất định không trả lại khẩu trang cho cô.
“Mau trả lại khẩu trang cho chị đi!” Mẹ cậu bé cũng bắt đầu giằng lại chiếc khẩu trang.
“Không cho!” Cậu bé tức giận, cầm chiếc khẩu trang nhét vào trong áo của mình.
Vân Tử Lăng cũng không muốn tranh giành với cậu bé, cô vội cúi đầu, hận không thể gập người mình lại thành chín mươi độ.
Nhanh lên, thang máy mở nhanh lên nào…
‘Đinh.’ Cửa thang máy mở ra.
Mọi người đứng phía trước lần lượt bước ra ngoài, Vân Tử Lăng đang đứng im tại chỗ cũng vội vàng che mặt lại, chen lên phía trước. Thế nhưng, không ngờ rằng cậu bé ở phía sau lại đột ngột vươn tay ra, túm lấy lọn tóc buộc đuôi ngựa sau đầu cô, rồi dùng sức giật mạnh một phát…
“Ai da…” Vân Tử Lăng còn chưa kịp phản ứng, thì cơ thể cô đã theo quán tính mà trực tiếp ngã ngửa ra đằng sau…
Tất cả mọi người đều sợ hãi nhắm mắt lại, cú giật này chắc chắn là không hề nhẹ chút nào!
Nhưng mà, đợi mấy giây sau cũng không nghe thấy tiếng hét của Vân Tử Lăng vang lên.
Vân Tử Lăng vốn đang nhắm chặt hai mắt lại, nhưng cơn đau lại không hề xuất hiện như trong dự tính của cô.
Á?
Chuyện gì xảy ra thế?
Đôi mắt hạnh chậm rãi mở ra.
Mặt đất, quần màu đen, chiếc áo khoác màu nâu cà phê…
Hình dáng này trông sao mà quen quá…
Vân Tử Lăng tiếp tục nhìn lên trên, đập vào mắt cô chính là hình ảnh một đôi mắt sâu thăm thẳm, hai con mắt ấy sáng rực lên, nhìn chằm chằm vào cô.
Trong nháy mắt, cô kinh ngạc đến nỗi trợn to hai mắt, trái tim cũng theo đó mà nhảy lên loạn xạ, cả người đều không khống chế nổi mà run lên…
“Tử Diễm?” Giọng nói trầm thấp quyến rũ mang theo một chút nghi ngờ vang lên bên tai cô…

The post Chương 10 appeared first on TRUYỆN ĐỌC.

]]>